loading...

Chọc Giận Bảo Bối: Ông Xã, Cưng Chiều Nhẹ Một Chút

Tác giả : Hề Yên

Chương 16 - Chương 16: Tụ hội, kinh diễm nhỏ

Editor: May

Bóng đêm tràn ngập, Thẩm Chanh chạy bộ đi.

Mặc áo ba lỗ màu đen và quần ngắn, và đôi dép xỏ ngón đơn giản.

Mặc dù là muốn đi tham gia tụ hội cao cấp, cô cũng không có cố ý ăn mặc và đóng gói chính mình.

Chỉ là, mặc dù là trang phục bình thường như vậy, cũng không có cách nào che khuất đường cong hoàn mỹ của thân thể cô.

Thẩm Chanh hoàn toàn thuộc về loại phụ nữ làm cho đàn ông lần đầu tiên nhìn thấy sẽ hai mắt sung huyết, hận không thể tròng mắt tràn mi áp vào trên người cô.

Người bình thường nhìn thấy cô lần đầu tiên, cũng sẽ bỏ sót tướng mạo của cô, bởi vì thân hình của cô thật sự quá nóng bỏng quá bắt mắt rồi.

Đương nhiên, khẳng định sắc đẹp của cô cũng sẽ không kém.

Dùng những lời 'Đẹp đến nỗi không màng sự đời' này để hình dung cô, tuyệt đối không tính là quá.

Lúc tiến vào cửa xoay tròn của nhà hàng, một người đàn ông có dáng dấp tuấn mỹ và Thẩm Chanh đi lướt qua nhau.

Cô cũng không có để ý đến anh đi qua bên cạnh cô, mà là sải bước đi vào.

Nhưng mà, người đàn ông lại đột nhiên dừng bước quay đầu lại.

Vốn muốn gọi cô lại, nhưng còn chưa kịp mở miệng, Thẩm Chanh đã biến mất ở cuối tầm mắt của anh.

Tóc anh nhẹ nhàng lay động theo gió, hơi mím môi mỏng, nhếch môi cong cong, cùng má lúm đồng tiền bên môi, ôm trọn thành một độ cong xinh đẹp.

Sống mũi hẹp, lộ ra âm u giống như tuyết trên núi, dáng cao thẳng.

Mà đôi mắt ở dưới cặp mày kiếm dài nhỏ kia, sâu thẳm mà lại quyến rũ.

Lông mi thật dài khẽ rung động, khuôn mặt tuấn tú nổi lên một ý cười ấm áp, lóe lên ánh sáng sáng ngời.

Sau khi một đám bạn học cũ nhìn thấy Thẩm Chanh đi tới từ xa xa, lập tức nổ tung.

"Ôi ôi ôi mau nhìn mau nhìn, bên kia bên kia, là Thẩm Chanh đúng không?"

"Đâu đâu? Sao tôi không thấy được!"

"Bên kia, người mặc quần short hai dây đeo á...."

"Không quá giống!"

"Đã tới, qua đây rồi."

"Là cô ấy, không sai, nhất định là Thẩm Chanh!"

Rất rõ ràng, mọi người đã hoàn toàn lạ lẫm với Thẩm Chanh trước mặt rồi.
WebTru yenOn line . com
Mấy bạn học nữ nghe lời của Hạ An An, nên thật sự cho rằng Thẩm Chanh bây giờ là vừa tục khí vừa xấu xí.

Hiện tại vừa thấy, trực tiếp trợn tròn mắt rồi.

Nếu như vậy mà coi là xấu, vậy không phải các cô nên đi sửa hết rồi?

Đàn ông quả nhiên là động vật chỉ dùng nửa người dưới để suy nghĩ, Thẩm Chanh vừa đi vào, bọn họ liền lập tức đứng dậy tỏ ra săn đón.

Vừa chuyển cái ghế, vừa bưng trà dâng nước, vừa a dua nịnh hót.

Hạ An An tức giận mặt xanh như tàu lá, thật muốn mắng đám đàn ông không có tiền đồ này!

Chào hỏi, Thẩm Chanh ngồi xuống, cười thản nhiên.

Từ đầu đến cuối, cô hoàn toàn không liếc nhìn Hạ An An đang ngồi ở đối diện cô một cái.

Cô chỉ cười như vậy, khiến cho trái tim mấy đàn ông đều lên đến chín từng mây rồi.

Lâm Tiểu Miêu hoàn toàn trái ngược với tính cách cô ta, dù cho không có cảm tình gì với với Thẩm Chanh, Lâm Tiểu Miêu cũng tuyệt đối không biểu hiện ra, chỉ thấy cô ta đứng dậy, giơ ly rượu lên nói: "Thẩm Chanh, để cho chúng tớ đợi lâu như vậy, cậu phải tự phạt ba ly!"

Cô ta vừa dứt lời, mấy người đàn ông bên cạnh liền nhanh chóng rót rượu đỏ vào ly rượu của mình.

"Tôi Uống....uố...ng thay Thẩm Chanh!"

"Để tôi!"

"Đừng nói ba ly, dù ba mươi ly tôi cũng Uống....uố...ng!"

Mấy đấng mày râu phía sau dồn lên phía trước, giống như là sợ không thể biểu diễn khí khái đàn ông ở trước mặt Thẩm Chanh.

Thấy thế, Hạ An An không vui, "Sao vừa rồi lúc tôi bị phạt rượu không có thấy các người hào phóng như vậy chứ?"

Mấy nữ bạn học bên cạnh cũng không quên phụ họa nói: "Còn không phải sao! Vừa rồi An An cũng bị phạt vài ly đấy...."

Nghe các cô nói như vậy, Lâm Tiểu Miêu liếc nhìn các cô một cái, cười nói: "Các người đây là ghen tỵ à? Tất cả mọi người đều là bạn học cũ, so đo nhiều như vậy làm cái gì!"

Mọi người ồn ào một tiếng, không thể không dừng lại ở đây.
loading...