Chín Cách Cầu Sủng

Tác giả : Không Ngốc

Chương 10 - Chương 10: Cách thứ sáu: Bám dính không buông

Biệt thự Trịnh Gia.

Từ sau cái đêm rù quyến không thành công ấy, Lục Xám cả ngày đều một mực bám dính lấy Trịnh Kỳ, đánh không buông, đạp không buông.

Trịnh Kỳ chỉ mới mấy ngày mà sụt hai cân!

- Buông!

- Không!

- Ta nói ngươi mau buông tay!

- Không!

- Muốn chết?!

- Chết cũng không buông!

- Ngươi điên rồi sao?!

- Ngươi muốn đi thì phải mang ta theo!

- !!!!!

Lục Xám ôm lấy một cái đùi Trịnh Kỳ, dùng hết sức cả mặt cả mũi đều cọ lấy.

Trịnh Kỳ nửa người trên áo sơ mi thẳng thớm, nửa người dưới cái quần ngủ sắp tụt tới nơi. Nhìn Nhất Dương vừa bước vào, lớn giọng:

- Còn không mau gỡ tên này ra cho ta?!

- ??!!!!

Nhất Dương tiến đến cúi xuống khuyên nhủ:

- Lục Xám, Trịnh Kỳ phải thay quần.

- Ngươi ra ngoài kia chờ một chút?!

Nó lắc đầu. Quyết chí ôm chặt lấy cái đùi Trịnh Kỳ.

Nhất Dương mỉm cười:

- Ta vừa đi qua phòng bếp, thấy họ mới mang về hai rổ cà rốt rất tươi...

- ....

Véo!!!!!

Quả nhiên hữu hiệu, Lục Xám vừa nghe thấy liền buông chân Trịnh Kỳ chạy trối chết, nói với lại:

- Ta đi một lát về ngay!!!!

- Chờ ta!

Đương nhiên, Trịnh Kỳ không thể nào mà không chớp cơ hội nghìn năm có một này. Cả hai nhanh chóng rời xuống cổng, leo lên chiếc xe chờ sẵn.

Toàn bộ người hầu nhìn thấy mắt đều muốn so le rồi, nhưng cũng chỉ nén bụng nén dạ cúi đầu thật thấp không ai dám ngẩng lên: Trịnh Tổng vội vội vàng vàng mặc cả áo sơ mi combo quần ngủ, trên tay còn vắt theo một cái quần tây!. Không có lẽ mắt mọi người đều có vấn đề rồi?!

Trịnh Kỳ trên xe, vừa chỉnh lại quần áo cho đàng hoàng vừa gằn giọng:

- Vẫn chưa tìm ra manh mối người nhà hắn sao?!

Nhất Dương vừa buồn cười vừa nhẫn nhịn:

- Vẫn chưa!

Trịnh Kỳ vuốt thẳng lại sống áo:

- Mặc kệ thế nào,

- Trực tiếp quăng tên nhóc đó ra khỏi nhà đi!

Nhất Dương không đồng tình:

- Không thể được.

- Trong buổi họp báo lần trước, tuy rằng Lục Xám đã trả lời theo đúng ý chúng ta, nhưng đương nhiên đó chỉ là bề nổi.

- Các gia tộc khác đều đang nhăm nhe vào điểm yếu này. Hai người phụ nữ được tuyển chọn lần trước mang thai hỏng cũng đã bị mua chuộc, thêu dệt rất nhiều điều.

- Nếu như quả thật để nhóc đó bước chân ra khỏi cổng Trịnh Gia, e rằng sóng to gió lớn là điều không tránh khỏi.

Trịnh Kỳ hai vành mắt thâm sì, bất đắc dĩ nuốt xuống một ngụm café đắng ngắt giữ chút tỉnh táo sau cùng:

- Vậy thì nhốt hắn ra ngoài biệt vườn, đừng để hắn bám dính lấy ta nữa!

Nhất Dương lấy tay che miệng, lén cười:

- Vậy cũng không được, nếu để bên ngoài phát hiện ra chúng ta giam giữ hắn, kết quả còn tệ hơn nữa.

Trịnh Kỳ cáu tiết:

- Được lắm!

- Vậy thì lập tức gọi điện đến văn phòng, sắp xếp một chỗ nghỉ ngơi tốt, từ hôm nay không cần về lại nhà nữa.

Nhất Dương cười trừ:

- Trịnh tổng, anh có chắc cậu ta sẽ không theo đến tận công ty làm loạn không?

- Ở nhà thì cũng không sao, nhưng nếu để toàn bộ nhân viên công ty thấy được cảnh nhóc ta bám chặt lấy đùi anh như vừa nãy... e rằng...

- ???!!!

Trịnh Kỳ thiếu chút thì văng tục ra miệng!

Con bà nó chứ!

Rút cuộc những chuyện quái quỷ này là sao?!

Là sao?!!!!

Vì cái quái gì mà anh muốn đi làm cũng phải lén lén lút lút trốn đi thế này??!!!

Gân xanh phút chốc nổi đầy trên trán.

- ----------

Nhất Dương ngồi bên cạnh, trong lòng thực ra lại có chút vui vẻ.Trịnh Kỳ vô tâm vô phế, vô cảm nhận. Từ trước tới nay lúc nào cũng chỉ là một hình bóng cô đơn đến khốc liệt,

Đứng trên đỉnh núi cao, nơi nào mà không đón gió lớn?.

Đứa trẻ nhỏ bị đánh liền có thể khóc, nhưng Trịnh Kỳ kia không được phép.

Đứa trẻ nhỏ muốn chơi đàn piano, nhưng Trịnh Kỳ chưa bao giờ được lựa chọn việc mình thích hay là không thích.

Súng ngắn, cận chiến, đánh tay đôi, đó là những gì một kẻ đầu đàn bắt buộc phải học thuộc.

Thậm chí, đến ngay cả hôn nhân – thứ mà con người ta vốn dĩ rất đáng trông đợi, âu đối với kẻ này, cũng chỉ là một bản hợp đồng.

Những cảm xúc cau có, những sự tức giận ngoài tầm kiểm soát, hay là chật vật đến vội vã cắp theo quần trốn đi như hôm nay, Nhất Dương anh sống trên đời hai mươi tám năm mới lần đầu tiên thấy được.

Xem ra, Lục Xám không sợ trời không sợ đất kia, đúng là có thể khiến anh mở mang tầm mắt.

- ------

Trịnh Kỳ thì quá đỗi mệt mỏi!

Nghĩ lại thôi mà thấy hoang đường!

Làm sao trên đời lại có thứ giống như vậy kia chứ?!

Ban đầu chính là cậu ta sau khi quyến rũ anh không được, thì nhào lại lên giường!

Cứ thế ôm cứng ngắc lấy anh.

Anh gỡ thế nào cũng không ra!

Gỡ tay thì nhóc ta quấn bằng chân, gỡ chân thì đu lên tận cổ.

Anh lên tay thúc mấy cái giữa bụng, tên nhóc ăn đau, thế mà lại ôm anh càng chặt hơn,nức nở vừa khóc vừa ôm.

Không nhả là không nhả!, keo siêu dính còn phải chịu thua.

Cuối cùng, anh hừm một tiếng, mặc kệ để hắn cứ thế treo trên người mà nằm nghỉ.

Ai biết rằng, nửa đêm nghe hơi thở đã say đều, một tổng tài mặt lạnh còn phải phì cười khi nghĩ lại cách quyến rũ độc nhất vô nhị trên đời kia.

Khẽ vuốt đôi mắt hơi sưng vì đau khóc, lại không đành lòng mà đẩy người ra khỏi.

Ừ, nếu thích ôm thì cứ ôm đi.

Thế nhưng như thế thôi thì không nói!

Từ sáng hôm sau, anh đi đâu làm gì tên nhóc cũng bám kè kè.

Buổi sáng

Anh thực sự " kìm" đến suýt vỡ bọng đến nơi, thế mà nó nhất chết bám chặt lấy cánh cửa nhà vệ sinh bắt anh cho nó vào cùng.

Hai người cứ giằng qua giằng lại thiếu điều hỏng cả ổ khóa.

Trịnh Kỳ tức đến đỏ mắt cuối cùng cũng đành mặc kệ,

Nó theo ngay sau anh, nhìn chằm chằm từ việc anh kéo quần, móc ra cậu em nhỏ, và cả... đi tè.

Anh nghiến ra từng chữ:

- Vứt con mắt của cậu ra chỗ khác.

Thế nhưng nó lại cúi đầu, ủy khuất trộn lẫn chút mong chờ nhìn vào cậu nhỏ đang xả van kia của anh "

- Trịnh Tổng, anh có thể nào giao phối với tôi không?

- Mông tôi rất thơm, rất sạch.

- Tôi thề đó!.Mấy hôm nay kiêng cả cà rốt rồi! Chỉ ăn cỏ thơm thôi!

- ???!!!!

- Cút!!!!!

Nó đương nhiên không cút, đã thế còn khịt khịt mũi tiếc nuối nhìn anh đút cậu em nhỏ trở lại trong quần.

Đó là đi vệ sinh, anh cũng tạm nhịn xuống. Ok?! Fine.

Nhưng anh ngồi ăn cơm. Nó ngồi bên cạnh.

Anh đút một miếng thức ăn vào miệng. Nó nhìn xuống háng anh.

Anh uống miếng canh vào miệng. Nó vẫn nhìn xuống háng anh.

Anh lau miệng một cái, Nó nhìn xuống háng anh rồi nuốt nước bọt ừng ực.

Trịnh Kỳ đập bàn:

- Cậu có thôi ngay đi không!

Nó ngẩng đầu lên, liếm liếm môi:

- Trịnh Tổng, anh giao phối với tôi một lần thôi, đúng một lần thôi rồi tôi đi ngay!

- Cút!!!!!!!!!!!! Nguồn : we btruy en onlin e.com

Anh ngồi làm việc, nó ngồi dưới đất nhìn lên háng anh.

Giật giật gấu quần anh:

- Thế... hay là... nếu anh chê... vậy để tôi chịch anh được không?!!!!

- ???!!!!

Trịnh Kỳ trừng mắt khó tin: tên nhóc này lại cón dám tính đường thao anh?!

Thế nhưng nó đã vội chữa:

- Mà như thế đâu có được?!. Như thế thì là anh có thai à?. Mà anh làm sao có thể có thai?.

- Cút!!!!!!!!!!!!

- --------

Trịnh Kỳ mấy ngày hôm nay cứ như thế mà trải qua những giờ phút " trầm lặng" của cuộc đời.

Có lẽ đến chính anh cũng không thể nào mà hiểu cho nổi rút cuộc bản thân là bị làm sao nữa?!

Thương trường anh không ngán địch thủ nào, thế mà cuối cùng lại thua trắng mắt trước một tên nhóc biến thái tột cùng.

- --------

Trên xe,

Hôm nay Trịnh Gia được một bên đối tác mời gặp tại một điểm ngoại thành Nam Đảo, mục đích chính là để mời mua thầu mảnh đất rộng sáu nghìn mét vuông, chứa quặng sắt chưa từng được khai thác.

Chiếc xe đã lăn bánh được hai phần ba đoạn đường, đến khi đầu ngón tay điểm trên hồ sơ cảm thấy hơi run.

Trịnh Kỳ mới thấy rõ ràng có gì đó không đúng.

Ánh mắt quét sang phía Nhất Dương đang nhu nhu đầu.

Cả hai bỗng dưng không hẹn mà đáy mắt đều như vạt sáng.

Có bẫy!

==========///===========

Ủng hộ Webtruyenonline.com qua Momo

WebTruyenOnline - Đọc truyện onlineĐọc truyện chữtruyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệpkiếm hiệphay ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng

Nội dung trên Webtruyenonline.com (WTO) được mọi người trong cộng đồng đóng góp. Ban Quản Trị WTO không chịu trách nhiệm về nội dung được đăng tải. Các đường dẫn từ WTO tới trang web thứ ba không đồng nghĩa là được sự chấp thuận của Ban Quản Trị WTO. Các vấn đề bản quyền vui lòng liên hệ TẠI ĐÂY

© 2015 WebTruyenOnline.com
DMCA.com Protection Status