Cậu Là Nam Tớ Vẫn Yêu

Tác giả : Angelina

Chương 20 - Chương 20: Hãy buông tha cho tình yêu của chúng tôi

Kỳ thực An Tố không muốn cùng Mạch Đinh thật sự làm gì đó, cô giấu camera trong phòng, chỉ cần Mạch Đinh bộc lộ bản chất với mình, liền đưa đoạn phim này cho An Tử Yến xem, cô cảm thấy kế hoạch này cực kỳ cẩn mật chu toàn .

Mạch Đinh nhanh chân nghĩ muốn chạy, nhưng cậu đâu có ngờ, khí lực của An Tố còn lớn hơn cả mình, một phen đẩy ngã cậu xuống giường. Cậu cảm thấy bị sỉ nhục, bản thân còn không bằng một cô gái, An Tố đi đến cạnh giường, lấy tay vuốt ve mặt Mạch Đinh, Mạch Đinh sợ tới mức môi run rẩy, cậu rất hy vọng An Tử Yến xuất hiện giải cứu mình, chỉ có điều cậu cũng sợ An Tử Yến đến đây, với tình trạng như bây giờ ai nhìn thấy cũng sẽ hiểu lầm, nếu An Tử Yến nghĩ mình và An Tố cái này, cái kia.....Mạch Đinh không dám nghĩ tiếp nữa .

Cậu ở trên giường giãy dụa muốn thoát thân, kết quả bị đấm một quả vào bụng, Mạch Đinh ăn đau kêu lên một tiếng đau đớn, cuộn mình một chỗ, An Tố nhân cơ hội không biết lôi từ đâu ra cuộn dây thừng, trói tay trái của Mạch Đinh vào đầu giường .

“Nếu không muốn bị đánh lần nữa thì ngoan ngoãn cho tôi, đúng rồi, quên nói cho cậu biết, tôi từng học nhu đạo.”

“Cô như vậy là có ý gì? Tôi sẽ không làm gì cô cả, cô đã uổng phí công sức rồi.” Mạch Đinh cắn môi dưới .

“Thật sao?” Dứt lời tay An Tố lần xuống dưới, muốn chạm vào phân thân của Mạch Đinh, Mạch Đinh nhận ra, rốt cuộc không nhịn được chửi ẩm lên: “Cô con mẹ nó có dừng lại hay không.”

“Đừng giả vờ nữa, thật ra cậu cũng có phản ứng đi.”

“Phản ứng cái rắm.”

“Cậu có biết vì sao lại nói nam nhân là loại động vật suy nghĩ bằng nửa thân dưới hay không? Cho dù cậu không muốn, nhưng bên dưới sao có thể chống lại kích thích?”

Đầu bên này An Tử Yến đang chuẩn bị quay về phòng thì chạm mặt Lí Minh .

“Di, Mạch Đinh đâu?” Lí Minh hỏi .

An Tử Yến khó hiểu mặt nhăn mày nhíu .

“Hôm nay không phải cậu ấy nói muốn đến nhà ông sao? Sao hả, cậu ấy không ở cạnh ông à, lạ nha, tôi nghe lầm rồi ư.” Lí Minh lắc đầu trở về phòng .

An Tử Yến đứng ở đó, hồi tưởng lại hết thảy mọi việc hôm nay, sáng sớm An Tố đến tìm mình đi ăn sáng, sau đó nói quên mang di động, bảo mình cho mượn di động một ngày, có việc gấp. Rồi xin mình đưa một phần văn kiện quan trọng của chị ấy đến công ty. An Tử Yến khẽ cắn môi quay đầu lại đi về phía nhà mình .

Mạch Đinh đã bị An Tố cởi áo ra .

“Sao hả, còn chưa có phản ứng? Định lực rất mạnh nha, đừng lo, Yến sẽ không tới đây đâu, cậu có thể yên tâm.”

“Làm như vậy thì có lợi gì cho chị?”

An Tố khựng lại: “Tôi chỉ muốn em trai tôi quay về.”

“Tôi cũng không cướp cậu ấy đến bên cạnh mình.”

“Cậu vẫn chưa hiểu sao? Các cậu đều là nam, về sau sẽ thế nào, mọi người xung quanh nếu biết được sẽ nghĩ gì, đừng ngốc nữa, ai mà chẳng nói vì tình yêu mà cái gì cũng chẳng thiết, cái gì cũng mặc kệ, thế nhưng khi phải đưa ra quyết định, ai lại cam tâm buông bỏ tất cả những gì mình có. Nhàn ngôn toái ngữ của kẻ khác, cậu có thể không quan tâm, không quan tâm không có nghĩa là không bị tổn thương, tôi không muốn để yến chịu nỗi đau này, nó và Tiểu Tư vốn rất đẹp đôi, mọi người vốn dĩ sẽ hâm mộ nó, cuộc sống tốt đẹp hạnh phúc, cậu lại cướp đi mất, chẳng phải ích kỷ sao?” An Tố nói một chuỗi thật dài .

Mạch Đinh không phản bác, bởi những gì cô ấy nói đều là sự thật .

Đúng lúc này An Tử Yến mở cửa ra liền bắt gặp ngay cảnh tượng An Tố không mặc quần áo ghé sát vào người Mạch Đinh, An Tử Yến đen mặt, lạnh lùng nhìn An Tố, An Tố ngồi xuống giường, mặc áo tắm: “Sao em lại đến phá hỏng chuyện tốt của bọn chị, không thấy bọn chị đang rất cao hứng à?”

“An Tử Yến, không phải như những gì cậu nhìn thấy đâu.” Mạch Đinh cuống quýt muốn giải thích .

“Không phải thì thế nào? Dù sao em cũng thấy rồi đấy, em muốn xử trí thế nào thì tùy.”.

An Tử Yến cầm lấy quần áo của An Tố, sau đó kéo tay cô xuống dưới lầu, mở cửa ra đem An Tố và quần áo của cô vứt ra ngoài, An Tố bắt lấy ống tay áo của An Tử Yến: “Đã như vậy rồi, em còn bảo vệ nó, rốt cuộc em làm sao vậy hả?”

“Làm sao? Trong lòng chị rõ nhất.”

“Chị chĩ rõ, chúng mày không thể ở bên nhau.”

“Khi nào thì đến phiên chị xen vào, đừng động vào cậu ấy, nếu không em sẽ thật sự tức giận.”

An Tố thấy khuôn mặt nghiêm túc của An Tử Yến, biết hắn nói thật. An Tử Yến đóng cửa lại, một lần nữa lên lầu, Mạch Đinh vẫn đang nằm trên giường, nhìn chăm chú An Tử Yến diện vô biểu tình, An Tử Yến tiến lại gần, giúp Mạch Đinh cởi bỏ dây thừng, mắt Mạch Đinh lóng lánh nước, nhào vào trong ngực An Tử Yến: “Tớ thật sự không làm gì với chị cậu hết.”.

Bạn đang đọc truyện tại Web Truyen Online . com
“Ai nói cậu với chị ấy làm gì đâu.”

Đối với sự tín nhiệm của An Tử Yến với mình, Mạch Đinh ra sức gật gật đầu trong ngực hắn, cũng không dám ngẩng đầu lên, An Tử Yến nâng cằm Mạch Đinh, trông thấy một khuôn mặt đẫm lệ, đây là lần đầu tiên hắn thấy Mạch Đinh khóc, mà chẳng biết tại sao .

“An Tố nói cậu và Tiểu Tư vốn là một đôi khiến kẻ khác hâm mộ, sau này có thể như mọi người chờ đợi hạnh phúc, nhưng tớ lại cướp mất nó, thích một nam nhân thực khổ.”

An Tử Yến thoáng sửng sốt, hiểu được Mạch Đinh vì sao lại khóc, lấy mu bàn tay lau nước mắt trên mặt Mạch Đinh: “Cậu phải hiểu, không phải cậu cướp mất hạnh phúc của tớ, mà là mang đến cho tớ hạnh phúc. Tớ không biết thích một thằng con trai sẽ khổ đến mức nào, tớ chỉ biết cậu là nam tớ vẫn sẽ yêu.”

Mạch Đinh lần đầu tiên rơi nước mắt, đổi lấy lần đầu tiên tỏ tình của An Tử Yến .

Mạch Đinh đang chuẩn bị rơi vào trạng thái cảm động, nhưng An Tử Yến lại bỗng nở nụ cười: “Thiếu chút nữa bị nữ nhân cường bạo.”

.

Lời tâm tình và nhạo báng đổi chỗ cho nhau quá nhanh, Mạch Đinh tức giận đem nước mắt nước mũi của mình lau hết lên quần áo của An Tử Yến: “Lão tử cho tới bây giờ chưa từng thấy người nào sát phong cảnh như cậu.”

“Còn bị dọa đến mức phát khóc.” Tiếp tục châm chọc .

Mạch Đinh đẩy An Tử Yến ra: “Cậu đủ chưa, tớ cũng không phải bị dọa cho phát khóc, cậu đừng nói vớ vẩn.”

“Thật không?”

“Đương nhiên, đừng nhìn tớ với ánh mắt như vậy, ai bảo chị cậu lợi hại thế cơ chứ, không thể trách tớ được.” Mạch Đinh tìm lý do biện giải cho mình .

“Lợi hại hơn nữa cũng vẫn là nữ nhân.” Lời này chọc đúng chỗ hiểm, làm tan nát trái tim Mạch Đinh .

“An Tử Yến, cậu là người tớ ghét nhất trên thế giới này.”.

_____________________________________________

Khi Mạch Đinh mặt xám mày tro quay trở lại phòng mình, nhịn không được liền oán giận kể hết với Lí Minh, không ngờ hôm nay bản thân đã trải qua một màn kinh tâm động phách như vậy, Lí Minh lại cười lăn lộn trên giường, ra sức đập thành giường, qua một lúc lâu mới tạm dừng lại, xoa xoa khóe mắt rớm lệ: “Cậu thế mà suýt chút nữa bị một cô gái cường bạo, cười chết tớ, có lầm hay không vậy, lão tử đau bụng quá. Cậu rõ ràng là một thằng đàn ông, cô ấy cũng không cho cậu ăn nhuyễn cốt tán gì đó, ha ha, chết mất, ngu ngốc a ngu ngốc.” Lí Minh hoàn toàn không thẻm để ý tới ánh mắt càng ngày càng khó coi của Mạch Đinh .

Không ai sẵn lòng đồng tình với mình, nói xong Mạch Đinh ngã xuống giường, lấy chăn phủ đầu, tận lực không nghe tiếng cười đinh tai nhức óc kia .

Hôm sau, An Tố tìm đến tận trường học, gọi Mạch Đinh đang ở trên lớp ra bên ngoài .

“Cô muốn gì nữa đây?”

“Chỉ cần các cậu bên nhau, tôi sẽ tìm mọi cách chia rẽ các cậu.”

“Hà tất phải vậy?”

“Tôi nghĩ hôm qua mình đã nói rất rõ ràng, hơn nữa sao cậu có thể cam đoan An Tử Yến sẽ không chán cậu, đi tìm cô gái khác, cõ lẽ nó chỉ nhất thời cảm thấy hứng thú với cậu mà thôi, một người sao có thể đem tất cả hy vọng về tình yêu ký thác lên tình nhân mà mình thấy tò mò hiếu kỳ?”

“An Tố, cô không hiểu được tình yêu của tôi với An Tử Yến, cho dù cậu ấy đối với tôi là nhất thời tò mò hay xúc động mạc danh kỳ diệu, cậu ấy có thể thích tôi cũng ở bên cạnh tôi, tôi đã rất thỏa mãn, không muốn nghĩ tới những điều khác, tôi hy vọng tình cảm của mình có thể ký thác trên người An Tử Yến, bởi vì đó mới là tình yêu chân chính.”

“Tại sao cậu lại cứng đầu như vậy hả?”

Mạch Đinh nhìn thẳng vào An Tố, ánh mắt chân thành hơn nữa lại kiên định: “Xin cô, hãy buông ta cho tình yêu của tôi đi!”