Loading...

Bản Cung Số Khổ, Luôn Có Điêu Dân Muốn Hại Bản Cung

Tác giả : Nịnh Mông Ngận Manh Liễu

Chương 11 - Chương 11: Bấm ngón tay tính toán

trước
Edit:ngocthuybachdang.

Mười hai tháng sáu, trời trong nắng ấm, rất thích hợp với việc xuất hành, cưới gả, cầu phúc.

Ngày hôm đó, Chiêu Hoa công chúa thương thế vừa lành, lập tức cầu Phượng Minh Tuyên ân chuẩn nàng đi chùa Phật An cầu phúc, Phượng Minh Tuyên trầm ngâm nửa buổi, liền gật đầu. Đang chờ chọn ngày giờ tốt, công chúa đã muốn cầm hành lý đi ra, nụ cười đầy nịnh nọt.

"Không cần nhìn cũng không cần chọn, muội muội đã bấm ngón tay tính toán, quẻ tượng nói, hôm nay chính là ngày tốt lành!"

Chiêu Hoa công chúa tinh thần phấn chấn, "Hoàng huynh nếu là vì an toàn của ta mà lo lắng, không bằng điều động Vũ Lâm quân hộ tống ta ra khỏi thành. Đợi tới chùa, ta lại chọn hai mươi tên hộ vệ lưu lại bảo hộ ta. Những người còn lại, về kinh phục mệnh, hoàng huynh ý của ngươi như nào?"

Xem ra nàng đây là đã quyết định chủ ý, không đi không được.

Phượng Minh Tuyên lông mày nhíu lại, "Chuyện này, mẫu hậu biết không?"

Chiêu Hoa công chúa cũng nhíu mày, "Hoàng huynh, nếu là trước đó xin chỉ thị của mẫu hậu, một chuyến này, ta còn đi được sao?"

"Cho nên, ngươi dự tính giấu diếm mẫu hậu?"

"Làm sao lại như vậy? Ta là loại người đó sao? Hơn nữa, chuyện này cũng không gạt được."

"Vậy ngươi dự tính như thế nào?"

Chiêu Hoa công chúa vẻ mặt thoải mái, "Hoàng huynh, ngươi chẳng lẽ không biết có một câu gọi là tiền trảm hậu tấu? Hơn nữa, đợi ta đến cửa chùa Phật An, lại nói cho mẫu hậu cũng không muộn. Nếu là mẫu hậu không đồng ý, ta sẽ ở lại chùa Phật An chờ mấy ngày, thay nàng lễ Phật, cho thêm chút tiền hương đèn, cái này nhưng là công đức vô thượng."

Phượng Minh Tuyên: "..." muội muội đã thật sự thay đổi.

Trước đây nàng đối mẫu hậu có thể nói là nói gì nghe nấy, xưa nay không từng ngỗ nghịch nửa câu. Nay, lại bắt đầu hãm hại lừa gạt, miệng lưỡi trơn tru.

Nhìn xem nụ cười rực rỡ bừng sáng trên mặt nàng, định nói cự tuyệt cũng nói không nên lời. Hắn thở dài một hơi, cuối cùng là theo ý nàng, sai thống lĩnh Vũ Lâm quân mang theo ba mươi cao thủ hộ tống công chúa xuất hành, còn chỗ mẫu hậu, tự có hắn che chắn.

Hoàng Thượng thỏa hiệp, Chiêu Hoa công chúa cũng không chịu  .

Nàng mày liễu dựng thẳng, giơ ba ngón tay đung đưa trước mắt hắn, miệng giương cao lên có thể treo bình dầu, "Hoàng huynh ngươi đây là đuổi ăn mày hả, ba mươi? Mới ba mươi?" Nàng thanh âm cất cao, " Chẳng may ta trên đường gặp được nguy hiểm thì làm sao đây?"

"Ba mươi người kia đều là đại nội cao thủ, nhất định có thể hộ ngươi chu toàn."

"Chẳng may gặp được thổ phỉ cường đạo thì làm sao?"

"... Vậy cũng có thể hộ ngươi chu toàn", Vũ Lâm quân cũng đều là lấy một địch trăm, bình thường thổ phỉ cường đạo căn bản không để trong mắt, vung tay một cái liền có thể giải quyết.

" Thế chẳng may gặp phải võ lâm cao thủ thì làm sao?

"... Vẫn có thể hộ ngươi chu toàn."

"Vậy chăng may gặp phải sáu mươi thổ phỉ cường đạo đâu? Chẳng may gặp hơn mười vị võ lâm cao thủ? Chẳng may gặp cao thủ tuyệt thế thì sao? Đến lúc đó thì phải làm sao đây?", Chiêu Hoa công chúa nóng nảy, nàng lốp bốp hỏi liên hồi, cuối cùng lông mày giãn ra, miệng mím lại, ai oán nói: "Hoàng huynh ngươi nói đến lúc đó phải làm sao đây? Muội muội đáng yêu nhất của ngươi liền muốn bị người xấu giết chết, ta chết đi cũng không sao nhưng về sau ai sẽ ở bên cạnh ngươi, ai đến đùa ngươi vui vẻ? Ngươi sẽ không còn được gặp lại muội muội bảo bối của ngươi nữa!"

Phượng Minh Tuyên: "..."

Hoàng đế trẻ bất đắc dĩ đỡ trán, ai đến nói cho hắn, muội muội nhu thuận dịu dàng ngoan ngoãn kia đi nơi nào đi nơi nào đi nơi nào!!!

Phượng Minh Tuyên cân nhắc từ ngữ, nói: "Nếu như là thật gặp gỡ thổ phỉ cường đạo cùng cao thủ tuyệt thế như lời ngươi nói, cho dù lại nhiều Vũ Lâm quân cũng đánh không lại."

"Cho nên hoàng huynh ngươi đây là dự tính thấy chết không cứu?"

"...", cái này cùng thấy chết không cứu có quan hệ gì?

Từ hoàng cung đến chùa Phật An, đi tới đi lui chỉ khoảng hai canh giờ, toàn bộ hành trình, lại có Vũ Lâm quân bảo vệ, làm sao sẽ xảy ra vấn đề, đừng nói ra vấn đề, chính là một con chim bay nhầm vào, những binh lính Vũ Lâm quân dũng mãnh thiện chiến cũng sẽ giết chết.

Nói chính xác, chỉ cần công chúa không tìm đường chết, trên cơ bản tính mạng không lo.

Nguy hiểm? Nguy hiểm từ đâu tới?

Phượng Minh Tuyên ánh mắt nhíu lại, "Chiêu Hoa, có phải muội có chuyện gì giấu diễm trẫm hay không?"

Chiêu Hoa công chúa lần đầu cảm thấy, lúc hoàng huynh đối mặt nàng, khôn khéo có thể ít một chút được hay không.

Nàng tự nhiên là có chuyện giấu hắn, nhưng việc này, nàng lại không thể nói ra miệng, vĩnh viễn cũng không thể nói ra miệng.

Quay trở về một kiếp, rất nhiều chuyện nàng đã nhớ không rõ, mà có một số việc nàng nhớ được, thế nhưng không muốn đi truy cứu. Những thứ ân ân oán oán kia, nói tới nói lui, đơn giản chính là bảy chữ "Thiện ác đến cùng cũng có báo", thiếu người, nàng sẽ trả cho người. Người khác thiếu nàng, nàng cũng sẽ đi đòi lại, như vậy mà thôi.

Chỉ có một chuyện, chỉ có một người, như đao khắc vào trong long nàng, mỗi một nét bút một nét họa, mỗi một giọt máu, mỗi một vết thương, đều giống như hoa đào nở rộ tại trong lòng nàng, hoa đào đỏ tươi chói mắt.

Mấy ngày nay nàng hàng đêm khó ngủ, vừa vào mộng chính là khuôn mặt dữ tợn của Nghiêm Như. Trong mộng là một mảng lớn đỏ như máu, đầy trời sương mù màu đỏ như là muốn nhấn chìm cả người nàng. Trong sắc đỏ ngập tràn ấy là Tần Mặc đạp trên máu tươi mà đến, đối với nàng đưa tay ra, nói cho nàng đừng sợ, hắn sẽ vẫn luôn ở bên nàng.

Hắn nói, công chúa đừng khóc, là thuộc hạ vô năng, chưa thể bảo vệ công chúa...

Công chúa, bất kể là sống hay chết, thuộc hạ đều sẽ vẫn luôn bảo hộ ngươi, vì ngươi khoác vạt áo gai, có chết ở đây cũng không tiếc.

Lời thề nghe tốt bao nhiêu, đây là lời thề non hẹn biển của binh sĩ thế gian đều sẽ ưng thuận, nhưng cuối cùng, lại có bao nhiêu người có thể làm đến?

Lời thề cùng nói dối khác nhau ở chỗ, người nói cho là thật, người nghe lại cho là thật.

Mà giống nhau lại ở chỗ, người nghe cũng cho là thật, vậy thì thật sự buồn cười.

Nhưng Tần Mặc lại khác, hắn trầm mặc ít nói, tính cách chất phác, nhưng lời hứa của hắn là ngàn vàng, nhất ngôn cửu đỉnh, nói cái gì, chính là cái đó, nói làm cái gì, sẽ làm đến cái đó.

Hắn nói bảo vệ nàng, liền gấp trở về, làm bạn nàng mãi cho đến cuối cùng. Kỳ thật hắn  không cần phải như thế, hộ tống Tố Y đến Hoài Nam vương phủ, hắn liền có thể ở lại bên cạnh Hoài Nam vương, nhưng là hắn vẫn trở lại.

Biết rõ đây là một hành trình chịu chết, hắn vẫn là nghĩa vô phản cố tới.

Hắn nói vì nàng xông pha khói lửa sẽ không tiếc, hắn liền thật sự làm được, cuối cùng vì nàng, bị vạn tiễn xuyên tim mà chết, trước khi chết ánh mắt hắn nhìn nàng, ôn nhu đến làm cho nàng tan nát cõi lòng.

Thế gian tại sao có thể có người như vậy.

Hắn tại sao có thể đối với nàng tốt như vậy, con người lạnh lùng như thế, tại sao có thể có ánh mắt ôn nhu như vậy? Tại sao có thể...

Nàng Chiêu Hoa công chúa tự nhận là người dám làm dám chịu, thiếu nợ, nàng sẽ trả lại từng người. Nhưng là Tần Mặc đâu, thiếu hắn, nàng làm như thế nào để trả?

Vạn mũi tên xuyên tim đau đớn, ân tình sống chết có nhau, còn có ánh mắt ôn nhu, nàng lấy cái gì đi trả?

Chống lại đôi mắt thăm dò của Phượng Minh Tuyên, Chiêu Hoa công chúa cắn răng, trên mặt lộ ra thần sắc quẫn bách.

Thật sự là trước kia, Tần Mặc cảm giác tồn tại quá yếu.

Nàng thân là công chúa, tất nhiên là không có khả năng đem mỗi một tiếng nói cử động của một người thị vệ để ở trong long. Bởi vậy, nàng đã quên Tần Mặc là khi nào, lại dười tình huống nào đi tới bên cạnh nàng, cũng không biết trước khi tới bên cạnh nàng, hắn là thân phận gì cùng địa vị gì. Nàng chỉ biết, hắn là một thành viên của Vũ Lâm quân, bảo vệ Hoàng Thượng là nhiệm vụ của mình. Hắn là một cao thủ nhất đẳng.

Nếu là nàng đột ngột cùng hoàng huynh hỏi tới hắn, hoặc là hỏi thăm hắn, chỉ sợ sẽ làm cho người ngờ vực vô căn cứ.

Nàng một công chúa sống trong hậu cung, như thế nào biết được tên một thị vệ Vũ Lâm quân, như thế nào lại đột nhiên hỏi tới hắn.

Đây cũng là nguyên nhân hôm nay Chiêu Hoa công chúa vội vã muốn đi chùa Phật An, chuyện thứ nhất nàng muốn gặp Tần Mặc, thứ hai, nàng tưởng tìm lý do đem Tần Mặc lấy tới  bên cạnh. Nàng nếu là vẫn luôn ở tại hậu cung, còn như thế nào nhìn thấy Tần Mặc!

"Không nguyện ý nói cho ca ca sao?"

Chiêu Hoa công chúa cắn răng, lắc đầu, ấp úng nói: "ngược lại cũng không phải không thể nói. Hoàng huynh, kỳ thật Chiêu Hoa là muốn từ trong Vũ Lâm của ngươi chọn lựa mấy người đến làm hộ vệ, lúc này mới..."

"Thì ra là thế, chuyện nào có đáng gì, trẫm đem Vũ Lâm quân gọi tới, làm cho ngươi chọn mấy người là được ", Phượng Minh Tuyên vung tay lên, phân phó xuống.

Tin tức rất nhanh liền truyền đến trong tai Tần Mặc, Mã Thứ nghe vậy xông tới, đẩy hắn, "Tả Thống lĩnh, ngươi nói công chúa có thể chọn trúng ngươi hay không?" WebTru yenOn line . com

Không chờ Tần Mặc mở miệng trả lời, hắn phối hợp nói: "Vẫn là đừng chọn trúng, ngươi nhưng là tam phẩm Đại thống lĩnh, ngày sau nếu là lập công, phong quan thêm tước, áo gấm về quê, thắng được kiều nương, lại đến cái tước vị thế tập, ngocthuybachdang vậy nhưng thật đúng là đi lên đỉnh nhân sinh, tội gì đi tới cạnh công chúa làm một tên thị vệ nho nhỏ. Công chúa nếu là tuyển ngươi, đó đúng là ngươi gặp vận rủi lớn."

Tần Mặc liếc mắt nhìn hắn, cất bước đi ra ngoài, trên gương mặt lạnh lùng không có bất kì biểu tình gì.

Mã Thứ đã quen thói lạnh lùng kiệm lời của hắn, cười hắc hắc, đi theo hắn đi ra khỏi phòng, miệng một khắc đều chưa từng ngừng, "Nhưng là ta lại khác, ta nay chẳng qua là một Lục phẩm đái đao thị vệ, thấp cổ bé họng, muốn bò lên trên, còn rất xa, cũng không biết khi nào mới có thể leo đến đỉnh. Ở trong Vũ Lâm quân, ta thủ hộ Hoàng Thượng, chính là lại trung tâm, lại có năng lực, đó cũng chỉ là dệt hoa trên gấm. Hoàng Thượng có thể dùng đầy  người đi, bên người hoàng thượng người tài ba cũng không thiếu, ta chẳng là cái gì? Nhưng nếu đi tới bên cạnh công chúa sẽ khác. Đối với công chúa mà nói, đến bên cạnh nàng, đó chính là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi. Chỉ cần làm tốt chuyện công chúa sai bảo, bảo vệ tốt công chúa, ngocthuybachdang. liền rất dễ dàng ra mặt. Đến lúc đó vẫn chưa có người nào cùng ta tranh, ta chính là nhất đẳng thị vệ bên cạnh công chúa, thân mang trọng trách, như vậy vừa so sánh, ta vẫn là đi tới bên cạnh công chúa. Huống chi, ngày đêm ở bên mỹ nhân, dù sao cũng so mỗi ngày đối mặt một đám nam nhân còn thú vị, nếu là công chúa coi trọng ta..."

Tần Mặc dừng bước, sắc mặt có chút âm trầm, âm thanh lạnh lùng nói: "Ngươi nói đủ chưa? Nói đủ rồi, liền nhanh chóng về đơn vị!"

"Vâng, Tả thống lĩnh", Mã Thứ làm tốt quyết định, rất là vui vẻ, hắn chặp hai chân lại, nghiêm túc làm một cái lễ.

Tần Mặc kiểm kê xong cấm quân, cùng Hữu thống lĩnh tụ hợp, mang đám người chạy về hướng cửa cung.
Loading...
loading...
trước