Bạch Vương Thượng Tiên

Tác giả : Nguyễn Ngọc Nguyên

Chương 72 - Thích Tử Sa Tan Nát Cõi Lòng

Chương 72: Thích Tử Sa tan nát cõi lòng​


“Dạ Xuyên,vết thương của đệ sắp lành hẳn rồi,bôi cái này vào không để lại sẹo”

miệng nói bàn tay Hoàng Diệp Toàn mang theo chất thuốc bôi lên vết thương trên tấm lưng của Dạ Xuyên ,Dạ Xuyên nằm sấp trên giường,cằm đặt lên khủy tay,bật cười xòa “đại sư huynh,nam nhi như ta,chút vết thương cỏn con này có sá gì”

“Dạ Xuyên,để ta sai người hầm ít canh gà cho đệ tẩm bổ” Hoàng Diệp Toàn đóng lọ thuốc lại,xoay lưng tính rời khỏi giường

“soạt” một cái,Dạ Xuyên đã ngồi bật dậy,từ phía sau ôm chầm lấy hắn,bàn tay trắng như tuyết vòng ra trước vùng bụng hắn,cằm đặt lên hõm vai hắn,nhẹ giọng ôn nhu “đại sư huynh,ngươi còn đau không?”

Hoàng Diệp Toàn hai gò má phiếm hồng,chậm gật đầu,khéo môi Dạ Xuyên cong lên,hơi thở nồng đậm phả vào mang tai hắn “đại sư huynh,đau thêm lần nữa vì ta có được không?”

nghe một lời này thốt ra từ cửa miệng của Dạ Xuyên,đáy mắt Diệp Toàn vụt kinh hỉ,toàn thân nóng ran

Dạ Xuyên cúi xuống hôn lên cằn cổ hắn,đầu lưỡi vươn ra chậm liếm mút từng tấc da thớ thịt

“ưm..khó chịu..”

“đừng mà,Dạ Xuyên..”


Thích Tử Sa cùng Ngải Tử Ưu bước đến một căn phòng trong biệt viện,đã nghe bên trong truyền ra tiếng thở dốc cùng tiếng rên rỉ đầy thỏa mãn

“haa..haa..sâu thật sâu quá Dạ Xuyên”

Dạ Xuyên bất ngờ thúc mạnh vào hậu huyệt,Hoàng Diệp Toàn ngửa cổ bật thét lên,tấm lưng ưỡn cong về phía trước

“ah..đừng mà Dạ Xuyên”

“đại sư huynh,ta muốn ngươi”

“haa..Dạ Xuyên..Dạ Xuyên”

“aah..aah..”

lắng nghe âm thanh va chạm ướt át không ngừng phát ra phía sau bức màn mỏng manh trên giường nệm,Thích Tử Sa toàn thân run rẩy lạnh toát,nhấc từng bước chân nặng nề cơ hồ là lết đến bên chiếc giường kia

“haa..aah..”

hai cái kẻ bên trong không hề hay biết vẫn tiếp tục giao hoan,cho đến khi đạt đến cao trào,một dòng tinh dịch nóng bỏng bắn thẳng vào nội bích,thân thể Diệp Toàn một trận tê dại,mi mục nổi hơi nước toàn thân phiếm hồng,hắn gom người lại yên ắng trong lồng ngực của Dạ Xuyên..

mặc dù đã nghe rõ tiếng của hai nam nhân sau bức màn là ai,Thích Tử Sa vẫn là muốn tận mắt nhìn thấy,biết đâu lại là quỷ kế của hai con thằn lằn tinh nào đó bày ra để dụ y sa vào,lại nói tận sâu thẳm tâm hồn y luôn tin sư phụ không bao giờ phản bội mình

‘sư phụ,người sẽ không bao giờ phản bội Tử Sa’ tự trấn an mình,tự lừa dối mình,y hít sâu một hơi, những ngón tay run rẩy vươn ra chạm vào bức màn,kéo soạt..

đập vào tầm mắt Thích Tử Sa là Hoàng Diệp Toàn thân trên xích lõa đang ngồi trong lồng ngực của Lãnh Dạ Xuyên ,Lãnh Dạ Xuyên vòng tay ôm ấp hắn,hạ thể hai người dán chặt vào nhau

“ngươi..là ai?” Lãnh Dạ Xuyên giật mình chấn kinh vội rút mệnh căn khỏi hậu huyệt của đại sư huynh,kéo vội y áo xộc xệch của mình mặc lại,một đường che chắn trước thân thể xích lõa của hắn

vào lúc này,Thích Tử Sa nào có nghe ra ba cái từ sư phụ y vừa thốt lên,trước mắt y chỉ còn kịp nhìn thấy một dòng tinh dịch chảy trào ra miệng huyệt của gã pháp sư kia,ngay khi Lãnh Dạ Xuyên rút mệnh căn ra khỏi đó

“ta hỏi ngươi là ai?”

Thích Tử Sa lỗ tai lùng bùng không nghe ra được gì,y cũng không biết tại sao chân tay không nghe lời y nữa,toàn thân cứng đờ

‘lạnh..thật lạnh quá’

đầu y đau buốt, nước cứ thế trào ra ướt đẫm mi mục,ngày tháng trôi qua nơi Trúc Lâm phong,sư phụ hắn mắng ta,hắn đánh ta,hắn phạt ta,hắn dày vò ta,bao nhiêu mồ hôi,bao nhiêu nước mắt,bao nhiêu uất ức,bao nhiêu đau khổ quoằn quoại,dường như gom cả vào lại cũng không bằng một khắc này đây

‘sư phụ,nói cho ta biết,có phải ngươi không? Nói cho ta biết, ngươi vẫn bên ta’

nhìn vào đôi mắt ngọc đỏ hoe của tiểu tử xa lạ kia,Lãnh Dạ Xuyên phút chốc sa sầm

Hoàng Diệp Toàn bấn loạn,quơ tay lấy đại thanh kiếm trên đầu giường của Lãnh Dạ Xuyên,một đường đâm thẳng vào thân thể của Tử Sa,Tử Sa đứng im bất động,mũi kiếm cứ thế xuyên qua vùng bụng y

“TỬ SA!”

Ngải Tử Ưu nãy giờ bàng hoàng chấn kinh vẫn chôn chân tại chỗ không dám tiến đến,giờ khắc này nhìn thấy một hiện trạng kia,vội lao vào phòng,rất tiếc chỉ kịp đỡ lấy thân thể cứng đờ của Tử Sa

“Tử Sa! đệ tỉnh lại đi Tử Sa,Tử Sa”

Ngải Tử Ưu thét gào tức tưởi,lòng bàn tay bịt chặt lấy vùng bụng đẫm máu của Tử Sa,máu vẫn không ngừng tuôn chảy

nhìn một hiện trạng bày ra,đáy mắt Dạ Xuyên rạn nứt,máu từ khoang miệng trào ra,ướt đẫm bờ môi

“Dạ Xuyên!”

“Dạ Xuyên,đệ làm sao vậy Dạ Xuyên,đừng làm ta sợ Dạ Xuyên”

Hoàng Diệp Toàn chấn kinh vội vã đỡ lấy người,Dạ Xuyên toàn thân run rẩy, bàn tay trắng như tuyết bấu chặt nơi lồng ngực,hơi thở hỗn loạn “đau..tim ta đau quá,tim ta đau quá..”

“người đâu,mau đến đây”

Hoàng Diệp Toàn rống lên,Ngải Tử Ưu đã vội mang lấy Thích Tử Sa một đường tháo chạy,toán thuộc hạ ập vào phòng “các ngươi,mau đuổi theo nhổ cỏ tận gốc cho ta”

toán sát thủ chắp tay tuân mệnh,thoắt cái đã rời khỏi phòng,Hoàng Diệp Toàn nhìn Dạ Xuyên ngất đi trên tay mình,tâm can cơ hồ li loạn

“Dạ Xuyên,đệ mãi mãi là của ta,không cho đệ nhớ lại nó,tuyệt đối không được”

hắn vươn tay lau đi vệt máu trên bờ môi của Dạ Xuyên,ôm chặt người vào lòng,bàn tay run rẩy chạm vào vùng bụng của Dạ Xuyên,một đường vận công,năm dấu móng tay bấu chặt vào đan điền,cứ thế đan tâm moi ra nửa viên tiên đan đỏ rực như máu

“AA..”

hắn ngửa cổ gầm lên,nhìn vùng bụng của Dạ Xuyên ướt đẫm,hắn đau muốn ngất đi,miệng vẫn lầm bầm hạ cấm chú ‘ta lệnh cho đệ..ta lệnh cho đệ..’

những lời kia vẫn là ngày càng nhỏ lại đến không nghe được hắn đang đọc cái gì,tay bụm chặt vết thương chính mình gây ra,hai mắt hắn nhắm nghiền,ép nước chảy ra từng đường từng đường quoằn quoại

‘Dạ Xuyên,ta không ngại cho đệ uống thêm một lần nữa,nhẫn tâm thì sao,ác độc thì sao,trong mắt ta,giờ chỉ còn có đệ’


Ngoài khuôn viên vương phủ,tiếng khèn lệnh vang lên,bọn sát thủ cùng đám yêu tinh lùi vào màn đêm mất dạng,để lại thi thể la liệt trên nền ,toán thuộc hạ của Hoàng Diệp Toàn chực đuổi theo,bọn quỷ hạt đã ngăn lại

“dừng tay,chủ nhân có lệnh,tất cả tập hợp” thế là bọn chúng cũng lùi về trong vương phủ,để lại xác chết phe địch lẫn phe ta chất đầy trên nền sân lạnh lẽo

Cùng lúc này,Ngải Tử Ưu mang theo Thích Tử Sa chạy về căn nhà hoang gần vương phủ,lại bị mấy chục tên sát thủ ập đến truy sát,hắn đặt vội Tử Sa xuống nền rơm,một đường rút kiếm diệt gọn


“sư phụ,sư phụ..”

Tử Sa mê man luôn miệng gọi sư phụ,nước lại chảy ra từng đường trên khóe mi ,muội muội Thử Hạ ngồi khơi lửa than trong bếp gần đó nhìn qua,không khỏi chạnh lòng,đảo mắt vòng về cái tên đại sư huynh kia,nàng ta lại thở dài ngao ngán

Thử Hạ đại sư huynh,suốt mấy canh liền quay về đây,cứ ngồi chết chân một chỗ,không nói không rằng,nàng ta khuyên cách nào cũng không nghe,đành lắc đầu bỏ lửng,tay lại tiếp tục khơi than hồng trong bếp lửa

Thử Hạ thất thần ngồi im lặng một góc,mắt nhìn chằm chằm trên mặt nền rơm khô vài cọng ,chuyến đi đêm nay,tổn thất nặng nề,vốn dĩ sau khi ra lệnh cho bọn thủ hạ rút lui,quay trở lại căn nhà hoang này,hắn ấp ôm hi vọng tràn đầy,cứ ngỡ hai tên đệ tử Trúc Lâm kia sẽ rảnh tay chân mà cứu thoát sư phụ hắn,nào ngờ chẳng những quay về tay không,tên kia sống dở chết dở,điên điên loạn loạn,còn nghe ra một tin mà e rằng cả đời này hắn cũng không muốn nghe nhất

“sư phụ!”

Thích Tử Sa gào lên một tiếng rõ to,choàng tỉnh lại,Ngải Tử Ưu bên cạnh vội đỡ lấy y “tiểu sư đệ,đệ tỉnh lại rồi,tiểu sư đệ”

“sư phụ” Tử Sa hai mắt đứng tròng,một bụm máu bắn ra,ướt cả cằm,khiến ai nấy đều kinh hãi

“Tử Sa,đệ bình tĩnh ,đừng kích động,Tử Sa”

Tử Sa hoàn toàn không nghe thấy gì hết,hốc mắt trợn ngược lên,máu lại trào xuống cằm

“Tử Sa” Ngải Tử Ưu gào khảng cả cổ,gân gồ khắp màng tang,ôm lấy y rống giận

“Thích Tử Sa,đệ mau dừng lại,đệ bứt đứt tâm mạch của mình,đệ không muốn sống nữa sao,nghe ta nói này Thích Tử Sa,đệ chết rồi,há có phải cho gã pháp sư kia toại nguyện,ôm lấy sư phụ của đệ ,cao chạy xa bay,tiêu diêu khoái lạc hay sao,đệ có bản lãnh,thì vực dậy ý chí cho ta,đệ có bản lãnh,thì tự tay giành sư phụ về cho ta,đệ có hiểu chưa Thích Tử Sa?”

Thích Tử Sa vụt dừng loạn động,như chợt hiểu ra ‘tính chất cuộc đời,mạnh được yếu thua,y vứt đi đâu rồi,cứ cho là sư phụ phản bội ta,nếu đã xác định không thể không có hắn,ta cần phải mạnh hơn nữa’
Bạn đang đọc truyện tại Web Truyen Online . com
bàn tay Tử Sa siết chặt thành đấm ‘sư phụ,ta nhất định đoạt lại ngươi’

Thử Hạ chậm bước đến,hai tay khoanh trước ngực,giương mắt nhìn y chậm nói “không sai,Tử Sa,ngươi ngỏm sớm như vậy,đối ta không thú vị chút nào,lại nói ta đang nghi ngờ liệu có phải còn gì khuất tất ở đây,muốn kiểm nghiệm điều ta nghi ngờ,chúng ta cần phải quay lại vương phủ một lần nữa”


gió khuya cuốn lá vàng vài chiếc bay xạc xào trên nền sân lạnh lẽo,huynh muội Thử Hạ cùng hai đệ tử Trúc Lâm lần nữa xông vào vương phủ

thi thể la liệt trên sân viện ai đã dọn sạch,khắp nơi vắng vẻ cô tịch,hoàn toàn không có bóng dáng một ai,cứ như là hoang phế bao năm rồi

cả thảy không khỏi bàng hoàng kinh sợ ,một đường lao về cái phòng viện kia,vừa chạy đến bậc cửa,đôi chân họ bỗng khựng lại,khi nhìn thấy căn phòng trống trơn,những vệt máu bắn đầy nền,máu dây cả trên mép giường nệm

‘đã xảy ra chuyện gì,sư phụ đâu,hắn đâu rồi?’

họ bước vào bỗng nghe từ một góc khuất,nơi đặt bình hoa sứ khổng lồ,có tiếng động phát ra

Thử Hạ nhanh tay lao đến nhìn thấy một nữ nô đang co rúm trong góc,có thể vì quá kinh sợ,khủy tay nàng ta đập trúng chiếc bình,vô tình phát ra tiếng động khiến mọi người phát giác

“á,tha cho ta,đừng giết ta,đừng giết ta”

Thử Hạ túm lấy cổ áo nàng ta nhấc lên,hai mắt trợn trừng “nói,đã xảy ra chuyện gì,sư phụ ta đâu,NÓI”

nữ nô kia mếu máo nói câu được câu chăng “là chủ nhân,ông ta..giết hết tôi tớ trong phủ,ta nhìn thấy ông ta..dùng tay..moi..moi thứ gì đó từ dưới bụng của sư đệ,tay ông ta toàn máu,bụng sư đệ toàn máu,khắp người hắn toàn máu”

nàng ta nói đến đây bỗng thét lên một tiếng chói tai,bất ngờ vùng khỏi bàn tay của Thử Hạ chạy ào ra ngoài

Ngải Tử Ưu vung tay đập một trưởng vào tấm lưng của nàng ta,vốn chỉ dùng mấy thành công lực,cốt chỉ để giữ chân nàng ta lại,nào ngờ nàng ta ngã sập xuống,tay đập vào cái lư hương trên nền một đường đổ nát

“á”

nàng ta kêu lên,bịt chặt lấy những ngón tay bỏng rát,từ chỗ bỏng rát bắt đầu cháy sèo thối rữa ra,lan nhanh đến cổ tay rồi toàn thân thể,nàng ta thét lên thảm thiết,khói hương nghi ngút lan ngập cả phòng

“nguy,mau rời khỏi đây”

Thử Hạ thét lên,cả thảy một đường rời khỏi phòng chạy đến dãy hành lang,đứng lại thở hồng hộc,cảnh tượng vừa rồi quá sức kinh tởm,nếu chậm chân chút nữa,bọn họ cùng chung số phận với nữ nô kia

“chủ nhân,chủ nhân,thuộc hạ có tin tốt,phát hiện bọn người trong vương phủ đang trên đường tháo chạy về hướng rừng già,cách đây chưa đầy nửa dặm”