Ai Nha, Bảo Bối!!!

Tác giả : Angelina

Chương 9 - Chương 9: Sở thích ngắn ngủi của thời tây

Hai người bọn họ từ phòng khám răng mới vừa đi ra liền thấy tên ăn xin lúc nãy ngồi ở quán cơm nhỏ đối diện trong tay cầm Iphone chơi game. Bọn họ cùng lúc thấy được người này. Khóe mắt Thời Tây quan sát biểu cảm của Quả Tri đang không ngừng thay đổi, đây là một chuyện đáng để quan sát.

Vẻ mặt Quả Tri có lẽ mờ đi hai giây, cũng có lẽ ít hơn. Cậu dời ánh mắt đi, nhìn phong cảnh bình dị phía trước, duỗi người: "Răng không còn đau nữa, thật tốt!" Thật ra thì Quả Tri cũng là một người rất thú vị, nhưng Thời Tây không nghĩ rằng sẽ đưa cậu ấy vào trong tiểu thuyết của mình. Về phần tại sao, có lẽ sau này Thời Tây sẽ tìm được câu trả lời.

"Đúng rồi, đại học, cậu suy tính thế nào?"

"Chưa đâu vào đâu cả!"

Hai người sóng vai mà đi. Quả Tri đi trên lề đường, bên cạnh xe gào thét mà qua. Cậu lại chỉ lo nghiêng đầu mà nói chuyện với Thời Tây, Thời Tây nhắc nhở cậu: "Con mắt của cậu chú ý nhìn xe một chút, không nên nhìn tôi!"

"Tại sao phải nhìn xe? Tớ cảm thấy tài xế sẽ không đụng vào tớ." Quả Tri có chút không hiểu.

Thời Tây thật muốn đem gương mặt ngây ngô kia của Quả Tri nhét vào dưới bánh xe. Hắn thô lỗ đem Quả Tri kéo qua, hai người đổi vị trí, Thời Tây đi ở bên ngoài.

Đây chỉ là một hành động rất nhỏ. Trước mặt bọn họ có một chàng trai đột nhiên cầm hoa, chân trái quỳ trên mặt đất, hướng bạn gái trước mặt cầu hôn. Hai người khóc lóc, ôm nhau rất thắm thiết, nhưng trong lòng Quả Tri không cách nào bố thí nhiều cảm động hơn cho cảnh tượng này. Tình yêu của đôi nam nữ kia mặc dù rất oanh liệt, nhưng Quả Tri lúc này đang đổ dồn tất cả cảm động cho hành động nho nhỏ của Thời Tây.

Một ngày sau khi quen biết Thời Tây được một tháng, Quả Tri phát hiện Thời Tây lúc nào cũng lấy điện thoại ra đọc truyện anime. Từ lúc vào học cho đến lúc tan học, không ngừng đọc. Trước kia Quả Tri cho là Thời Tây chỉ thích đọc sách, bây giờ cậu cảm thấy kinh ngạc, người như hắn cũng có lúc thích đọc thể loại truyện tràn đầy tình yêu này. Nhưng loại này kinh ngạc cũng không có duy trì được bao lâu, cách mấy ngày sau đó, Thời Tây lại thích nghe nhạc. Quả Tri còn chưa kịp khích lệ, Thời Tây đã vứt cái thể loại nhạc ấy sang một bên, đi ra sân bóng rỗ. Chơi bóng rỗ được vài ngày, hắn lại bỏ ngang chuyển sang chơi game.

Thời Tây rất dễ dàng tiếp nhận một cái gì đó, cũng rất dễ dàng nhàm chán mà bỏ sang một bên, rút lui.

Nói một cách độc đáo chính là quan tâm rộng rãi, nói khó nghe chính là ba phút cho một sở thích.

Quả Tri dùng thời gian một tháng để xác minh chuyện này, cuối cùng mọi thứ cũng rõ ràng.

Thời Tây có rất nhiều sở thích, nhưng sinh mạng của mỗi cái sở thích cũng thật ngắn ngủi.

Hắn không có cách nào đối với rất nhiều thứ sinh ra tình cảm lâu dài.

Quả Tri có chút bất an. Cậu ngồi tại vị trí của mình ở cuối lớp, đọc sách nhưng không cách nào bình tâm lại. Thời Tây đi ngang qua cửa sau, Quả Tri đột nhiên giống như một con ma thò tay ra, đưa về phía ngoài cửa bắt lại vạt áo Thời Tây.

Thời Tây cúi đầu liếc mắt nhìn cái tay kia, lại tiếp tục đi về phía trước. Quả Tri níu lại thật chặt, kết quả là Quả Tri và cái ghế của cậu đều nằm ở dưới đất. Nửa người trên của cậu nằm ở bên ngoài hành lang phòng học. Cậu vẫn gắt gao như cũ níu Thời Tây lại.

"Thời Tây, tớ không muốn trở thành sở thích của cậu." Cậu ngẩng đầu nói.

Đột nhiên không giải thích được, Thời Tây không nhịn được nhẹ nhíu chân mày đẹp mắt lại: "Rốt cuộc cậu đang nói cái gì?"

"Không có gì, tớ cũng không biết mình đang nói gì."

"Vậy thì bò dậy khỏi mặt đất cho tôi."
Đọc truyện tại Web Truyen Online . com

Quả Tri nghe lời đứng lên. Cậu nhìn chằm chằm Thời Tây, dùng một loại biểu cảm không cách nào hiểu được: "Có biện pháp không? Để cho sở thích của cậu dài lâu hơn một chút: bốn phút, năm phút, một canh giờ, một ngày, một năm, cả đời?" Thời gian Quả Tri nói càng ngày càng dài. Cậu chợt bắt đầu tự cười nhạo mình, đi trở về phòng học.

Thời gian thích một thứ gì đó của Thời Tây quá ngắn, cho dù sau này mình có được hắn thích đi chăng nữa thì cũng nhanh chóng bị nhàm chán thôi. Đây mới là ngọn nguồn bất an của Quả Tri, nhưng mà chính cậu cũng không biết. Cậu bị nỗi phiền này khuấy rối loạn suy nghĩ, dùng sức gãi đầu của mình, mái tóc lộn xộn. Lúc ngẩng đầu lên, Vương Lâm Lâm ở bên cạnh khiến cậu giật mình: "Cậu làm gì thế?"

"Không có làm gì hết, hajz~" Quả Tri lật sách ra.

Quả Tri lại đang than thở sao? Không giống với bản tính vui vẻ thường ngày của cậu ta chút nào. Vương Lâm Lâm bị dọa đến phát sợ, ôm chặt cánh tay: "Chuyện gì thế? Có phải trời sắp sụp xuống không? Cậu đừng làm tớ sợ!"

"Không phải, hajz~"

"Vậy cậu làm gì than ngắn thở dài vậy?"

"Tớ có than thở sao? Tớ cảm giác tâm tình của mình rất tốt a, hajz~"

Vương Lâm Lâm che miệng lại, giọng nói khoa trương hoảng hốt: "Loài người sắp bị diệt vong sao?"

Quả Tri liếc mắt, không hề quan tâm tới nữa, tiếp tục đọc sách. Nhưng tại sao những dòng chữ rậm rạp chằng chịt trong sách lại bị đại não cưỡng chế, cự tuyệt không cho đi vào đầu? Tại sao vậy? Thời Tây đã niệm bùa chú gì vào trong đầu của mình? Cậu lần nữa tẩy sạch đầu óc, nhưng không cách nào tẩy sạch loại cảm giác này, chỉ đành phải gục xuống bàn nằm ngủ. Hoa Cốc vũ đến tìm Quả Tri mượn tập bài tập chép đáp án. Bởi vì tính tình hai người cũng tự nhiên như nhau, cho nên đã rất quen thuộc.

"Quả Tri, lấy tập bài tập cho tớ mượn!"

Quả Tri ngẩng đầu lên, lục lọi tứ tung tập trong hộp bàn, sau đó đưa cho Hoa Cốc Vũ. Hoa Cốc Vũ lúc này mới thấy biểu cảm của Quả Tri, mở ánh mắt to đẹp ra, cảnh giác nhìn chung quanh: "Có phải có chuyện gì bất trắc sắp xảy ra với tớ không?"

" Hôm nay cậu thật là kỳ quái, Hoa Cốc Vũ, hajz ~" Cậu tiếp tục nằm xuống trên bàn.

Hắn không gọi mình là Hoa nhi nữa. Hoa Cốc Vũ nhìn Quả Tri một chút, nhìn tập trong tay của Quả Tri một chút, nhún nhún vai: "Cậu giúp tớ lần này, lần sau tớ sẽ báo ân."

"Cậu nói cái gì vậy, tớ nghe không hiểu." Quả Tri gục xuống bàn buồn buồn nói.

Hoa Cốc Vũ cũng không có trả lời cậu, chẳng qua là đi tới lớp kế bên. Thời Tây đứng ở ngoài hành lang lạnh lùng nhìn người chung quanh. Hoa Cốc Vũ bất động thanh sắc, đứng bên cạnh Thời Tây, nói có chút hận: "Tôi chắc chắn sẽ không thừa nhận cậu đẹp trai hơn tôi. Tôi rất là hận cậu!"

"Tôi không có ý kiến." Âm điệu của Thời Tây giá rét.

Hoa Cốc Vũ ôm tay: "Hôm nay Quả Tri có chút khác thường, rốt cuộc cậu đã làm cái gì? Gần tới thi tốt nghiệp trung học rồi, tiếp tục như vậy, sẽ rất nguy hiểm cho hắn."

"Chuyện này liên quan gì tới tôi?"

"Cái gì gọi là mắc mớ gì tới cậu?" Hoa Cốc Vũ đề cao âm lượng, phát hiện có học sinh đang nhìn hắn liền khôi phục thái độ bình thường của một hoàng tử, chờ lúc không ai chú ý tới, quay đầu nhìn Thời Tây. Vẻ mặt Hoa Cốc Vũ bình tĩnh, tự nhiên: "Dĩ nhiên là chuyện liên quan tới cậu. Tri không phải là thích cậu sao?"

WebTruyenOnline - Đọc truyện onlineĐọc truyện chữtruyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệpkiếm hiệphay ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng

Nội dung trên Webtruyenonline.com (WTO) được mọi người trong cộng đồng đóng góp. Ban Quản Trị WTO không chịu trách nhiệm về nội dung được đăng tải. Các đường dẫn từ WTO tới trang web thứ ba không đồng nghĩa là được sự chấp thuận của Ban Quản Trị WTO. Các vấn đề bản quyền vui lòng liên hệ TẠI ĐÂY

© 2015 WebTruyenOnline.com
DMCA.com Protection Status