Ai Nha, Bảo Bối!!!

Tác giả : Angelina

Chương 13 - Chương 13: Chuyến du lịch bình thản

Vào buổi trưa, ánh mặt trời nghịch ngợm soi rọi vào cửa sổ, rồi đến trên đầu giường. Có chút ấm áp, có chút chói mắt. Thời Tây nhẹ nhíu mi lại, mở mắt ra, phát hiện Quả Tri đang nhìn mình chằm chằm. Hắn ngồi dậy.

Quả Tri đứng lên: "Tôi giúp cậu kéo rèm cửa sổ lên, cậu cứ tiếp tục ngủ đi, tớ sẽ ở trong phòng tuyệt đối giữ im lặng." Cậu thật sự là rất im lặng, ngay cả khi mở nắp bình uống nước cũng là dùng quần áo che lại.

Mặt mũi Thời Tây không biểu cảm: "Cậu ở đây làm cái gì?"

"Cái gì làm gì? Không phải đã nói sẽ cùng nhau đi du lịch sao? Tớ cũng chuẩn bị xong hết rồi, cũng xin phép gia đình xong rồi, thật vất vả mới ra ngoài được!" Quả Tri nóng nảy, đem balô mang ở đằng sau đến trước mặt Thời Tây lắc qua lắc lại chứng minh mình đã chuẩn bị đầy đủ.

Thời Tây đứng lên: "Chuyện này liên quan gì tới tôi?"

"Chính là chuyện liên quan tới cậu!" Quả Tri bĩu môi, đang chuẩn bị nói gì đó thì Thời Tây cỡi áo ra. Động tác tùy tiện như vậy, quần áo bị ném lên giường, Quả Tri lại cà lăm: "Mà, hơn nữa..." Cậu muốn nói điều gì đó nhưng không nhớ rõ. Quả Tri nhìn chằm chằm quần áo của Thời Tây trắng noãn trên giường, giãy dụa ngón tay của mình, đột nhiên nói: "Thời Tây, lần sau có thể đừng cởi quần áo trước mặt tớ không? Cậu làm vậy sẽ cắt đứt ý nghĩ của tớ!"

Thời Tây nhìn chòng chọc Quả Tri một cái, vẻ mặt của hắn tựa hồ không có nhận ra được ý nghĩa lời của Quả Tri nói. Thời Tây không lên tiếng, đi vào phòng tắm.

Hành lý của Thời Tây cũng không nhiều, một bộ quần áo để mặc luân phiên, vài cuốn sách. Hành lý của Quả Tri cũng không nhiều, một bộ quần áo để thay và máy laptop của Thời Tây. Bọn họ đi đến một nơi cũng không quá xa, xe buýt ở trên đường cao tốc vững vàng di chuyển. Thời Tây nhìn ra ngoài cửa sổ, con người và phong cảnh thoáng một cái đã lướt qua. Hắn đeo tai nghe. Quả Tri ngồi ở bên cạnh hắn, vừa ăn bánh biscuit (bánh bít qui) vừa đọc sách. Vụn bánh biscuit rơi xuống, nằm trên trang sách, cậu phủi phủi rồi tiếp tục đọc. Không bao lâu, Quả Tri hơi nghiêng đầu nhìn về phía Thời Tây, cái nón cũng không giấu được gò má đẹp mắt của hắn. Mặt của hắn không lộ ra biểu cảm gì, tựa hồ như một người vô cảm.

Ngực của Quả Tri cất giấu tiếng tim đập đinh tai nhức óc. Cậu đột nhiên dùng sức xoa mắt một chút, muốn lau đi những cảnh hỗn lộn trong tầm mắt mình, nhưng không may vụn bánh biscuit lại rơi vào trong mắt. Con mắt trái của cậu không mở ra được, cậu bắt đầu dụi mắt không ngừng.

Thời Tây cảm giác được bên cạnh có tiếng động gì đó, nghiêng đầu liền thấy Quả Tri dùng sức dụi mắt, tựa như nếu không bị mù sẽ không dừng lại: "Cậu làm gì thế?"

"Có cái gì đó rơi vào mắt!"

"Đừng dụi nữa!"

"Nhưng mắt không thoải mái!"

"Tôi nói là đừng dụi nữa!" Thời Tây bắt cổ tay của Quả Tri lại, một cái tay khác vạch mắt trái có chút đỉ hoe của Quả Tri ra xem. Quả Tri lo lắng hỏi: "Thế nào rồi?"

"Mù rồi!~"

"Có thật không? Vậy tại sao tớ vẫn còn thấy cậu được? Vậy sau này tớ phải làm sao? Tớ sắp lên đại học rồi, phải cần hai con mắt!" Quả Tri kinh hoảng nói.

"Tôi nói cái gì cậu cũng tin? Cậu không biết dùng đầu óc để suy nghĩ?"

"Tớ rất tin tưởng cậu, vậy mà cậu không chỉ gạt tớ, còn mắng tớ nữa!"

"Đừng nhiều lời!" Thời Tây từ từ đưa miệng lại gần con mắt trái của Quả Tri, nhẹ nhàng thổi. Dị vật liền biến mất, nhưng tiếng tim đập lại kịch liệt hơn.

"Cậu thật là lợi hại!" Quả Tri nắm chặt áo của mình ở trước ngực, rốt cuộc những lời này là khen Thời Tây dễ dàng làm cho con mắt mình bình thường lại, hay là khen Thời Tây dễ dàng làm cho nhịp tim mình sửa đổi tốc độ? Quả Tri cũng không phân biệt rõ ràng lắm.

Xuống xe, sắc trời đã một mảnh trầm tối. Thời Tây là một người không có kế hoạch rõ ràng, đi tới chỗ nào thì ở chỗ đó. Quả Tri là một người đi theo Thời Tây, Thời Tây đi tới chỗ nào, cậu sẽ ở chỗ đó.

Nơi này là một thành phố xa lạ. Quả Tri tò mò quan sát, cậu thích loại cảm giác xa lạ và mới mẻ này. Xung quanh là những người không quen biết, ngôn ngôn và thức ăn địa phương. Bọn họ xuyên qua nơi này, bị bao phủ trong nơi này.

Bọn họ chọn một quán trọ nhỏ vắng vẻ để nghỉ ngơi. Có một ông lão quần áo rách rưới ở trước cửa quán, Quả Tri đau lòng nhìn, móc ít tiền ra đặt trước mặt của ông. Bà chủ quán trọ bên trong thái độ tiếp khách rất tệ, trang điểm lại rất đậm, dửng dưng ngồi chơi đánh bài trên máy tính: "Mấy phòng?"

"Hai phòng!"

"Giấy chứng minh!"

Bên trong quán trọ nồng nặc mùi thuốc lá cùng mùi nước hoa khó ngửi. Quả Tri đứng ở trước quầy, cũng không bởi vì hoàn cảnh có bất kỳ ảnh hưởng, mang theo nụ cười, nhìn vào máy vi tính của bà chủ, nhắc nhở: "Bà chủ, bà nên ra bài đi!"

Bà chủ lạnh lùng liếc cậu một cái, cũng không quan tâm tới. Bọn họ đạp tấm thảm ở dưới cầu thang, đi lên phòng ở lầu ba. Quả Tri nắm chặt chìa khóa phòng dơ bẩn ở trong tay. Cậu tò mò đi theo sau lưng Thời Tây, dáo dác nhìn xung quanh. Hình như bất kỳ món đồ nào cũng có thể hấp dẫn hứng thú của cậu.

Bọn họ mạnh ai nấy vào phòng của mình. Không lâu sau đó, Quả Tri liền dùng sức gõ cửa phòng Thời Tây, mặt hoảng sợ nói: "Trong phòng tớ có thanh âm kỳ quái."

Thời Tây cau mày hướng căn phòng của Quả Tri đi tới, lại bị Quả Tri kéo lại: "Đừng đi, trong phim ảnh cũng có cảnh này, người nào không tin đi qua đó xem thử sẽ là người chết trước!"

"Buông tay!"

Quả Tri buông tay ra, đi theo sau lưng Thời Tây. Vừa đi vào phòng liền có thể nghe được tiếng va chạm thể xác và tiếng rên của phụ nữ.

"Có phải là ma hay không?"

Truy cập fanpage https://www.face book.com/webtruyen onlinecom/ để tham gia các event hấp dẫn.
"Đây là đang phối giống!"

Mặt Quả Tri đỏ lên, đột nhiên không biết phải nói gì, tiếng rên rỉ bên tai không dứt.

Thời Tây đối với phản ứng của Quả Tri cảm thấy không giải thích được, hỏi: "Cậu chưa từng xem qua phim cấp ba?"

"Hả? Dĩ nhiên không có." Mặt Quả Tri càng đỏ hơn, bên tai cũng hồng hồng: "Tớ chỉ có xem phim cấp một và cấp hai thôi, phim cấp ba thì chưa xem."

"Khẩu vị cũng không nhẹ!"

"Không hiểu cậu nói gì! Cấp một là phim bạo lực, cấp hai là phim tình yêu không phải sao?" Quả Tri đưa mắt thăm dò phản ứng của Thời Tây, sau đó trong đầu có chút hiểu được điều gì đó, lại nhỏ giọng hỏi: "Không phải sao?"

"Tôi có thể rất rõ ràng nói cho cậu biết, không phải là vậy!"

"Cái gì?! Chẳng lẽ là..." Quả Tri che miệng mình lại, sắc mặt trở nên xanh mét. Cậu nhớ tới lúc mình còn học trung học đệ nhất cấp, vì muốn chứng minh cho mẹ mình là một đứa trẻ ngoan, chạy đến trong nhà bếp tìm mẹ, bảo đảm nói: "Mẹ à, mẹ yên tâm, cho tới bây giờ con chưa có xem phim cấp ba. Con chỉ xem phim cấp một với cấp hai thôi." Lúc ấy phản ứng của mẹ rất kỳ quái , chẳng qua là nhỏ giọng trách cứ: "Con, đứa nhỏ này rốt cuộc đang nói cái gì?"

Cái này, nó... Quả Tri lắc đầu khó có thể tiếp nhận cái kiến thức mới này.

Thời Tây nhìn Quả Tri: "Chẳng lẽ cậu ngu ngốc đến nổi nói điều này với rất nhiều người rồi?"

"Chỉ, chỉ có ba, bốn người thôi." Cũng khó trách, khó trách bọn hắn sau khi nghe Quả Tri nói lại phản ứng rất kỳ quái, không nhịn nổi cười phá lên.

"Cậu ngu ngốc quá, tôi thật kinh ngạc." Lời của Thời Tây rõ ràng là đang châm chọc. Hắn xoay người trở lại phòng của mình, trong chốc lát liền cầm theo túi đồ đi vào phòng của Quả Tri, đem Quả Tri cùng túi đồ của cậu đẩy ra ngoài cửa.

Quả Tri ôm lấy túi ôm, trao đổi phòng với Thời Tây. Phòng của hắn rất yên tĩnh, Quả Tri tắm xong liền chui vào trong chăn, nghĩ đến Thời tây ở cách vách, không giải thích được cảm thấy rất yên tâm. Cậu không quan tâm hoàn cảnh cùng những vật khác, bởi vì trong đầu cậu đã bị Thời Tây chiếm lấy không còn chỗ trống nữa. Đây là chuyến đi du lịch tốt đẹp nhất của cậu!

Thời Tây đứng cạnh cửa sổ, bên tai là tiếng rên rỉ, nhìn ra phía ngoài là bóng tối. Trong phòng rất tối, chỉ có ánh sáng yếu ớt của máy laptop. Đây là chuyến du lịch bình thản của Thời Tây!

Về phần tại sao lại chọn nơi này, không phải là bởi vì học sinh nghèo khó, Thời Tây có tính toán của mình.

Quả Tri muốn cho Thời Tây nhìn thấy hết những điều tốt đẹp trên thế giới.

Mà Thời Tây lại muốn cho Quả Tri biết thế giới này xấu xa đến mức độ nào.

Thời Tây có rất nhiều thứ không cần thiết, sự ngây thơ của Quả Tri là thứ hắn không cần nhất.

WebTruyenOnline - Đọc truyện onlineĐọc truyện chữtruyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệpkiếm hiệphay ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng

Nội dung trên Webtruyenonline.com (WTO) được mọi người trong cộng đồng đóng góp. Ban Quản Trị WTO không chịu trách nhiệm về nội dung được đăng tải. Các đường dẫn từ WTO tới trang web thứ ba không đồng nghĩa là được sự chấp thuận của Ban Quản Trị WTO. Các vấn đề bản quyền vui lòng liên hệ TẠI ĐÂY

© 2015 WebTruyenOnline.com
DMCA.com Protection Status