Ai Nha, Bảo Bối!!!

Tác giả : Angelina

Chương 11 - Chương 11: Thật ra thế giới này không rộng lớn

11. Thế giới này thật ra không rộng lớn!

Không cách nào níu giữ thời gian lại. Bất kể là lúc mọi người khóc thút thít, lúc mọi người cười vui hay đang mộng mơ, thời gian cũng nhanh chóng trôi qua. Có những khi bạn than rằng tuổi trẻ sao dài quá, vậy mà trong chớp mắt bạn đã già nua.

Kỳ thi tốt nghiệp trung học sắp đến, học sinh được nghỉ 3 ngày để chuẩn bị. Các bạn học từ từ có chút lâm vào khủng hoảng, tựa hồ còn có rất nhiều bài học không thuộc và không hiểu. Họ có chút tự giận mình, suy nghĩ phải cố gắng hết sức, làm được bao nhiêu thì lấy điểm bấy nhiêu. Quả Tri ở trong phòng học thu dọn đồ, trên lưng mang cái balô nặng trịch, trong tay còn giúp bạn cùng phòng Thôi Thừa Long cầm hai cái túi đựng sách lớn.

Mới vừa đi ra phòng học cậu liền gặp Thời Tây. Quả Tri cười, giống như một đứa trẻ đột nhiên thấy kẹo ngọt: "Thời Tây!~"

Thời Tây nhìn chằm chằm túi lớn túi nhỏ trên người Quả Tri: "Thế nào, cậu muốn đi Tây Thiên học hỏi kinh nghiệm?"

"Muốn đi đương nhiên phải thu dọn đồ rồi. Sách của cậu để tớ cầm phụ cho!"

"Không cần, bán cho người thu phế liệu hết rồi!"

"Cái gì?! Cậu phải trân trọng tụi nó chứ, giữ lại coi như là chút kỉ niệm thời trung học không phải tốt hơn sao?"

"Không cần thiết." Thời Tây hướng cầu thang đi tới, Quả Tri cố hết sức xách theo sách đi theo phía sau hắn: "Không cần đâu, không cần xách phụ tớ đâu, tự tớ có thể làm được." Người khác cũng không phải là có ý muốn giúp cậu. Thời Tây nhìn mồ hôi trên trán Quả Tri, sau đó đưa tay qua lấy một cái túi, xách phụ Quả Tri. Quả Tri cao hứng đang chuẩn bị nói ra vô số lời khen thì Thới Tây mở miệng trước: "Cái gì cũng đừng nói."

"Nhưng bây giờ tớ muốn khen cậu."

"Nhưng tôi không muốn được cậu khen."

Thời Tây kéo cái túi lếch xuống cầu thang, sách bên trong túi chạm vào từng bậc thang, phát ra tiếng động. Quả Tri cũng không ngăn cản, mới vừa rồi cậu còn la hét nói phải quý trọng sách, bây giờ lại bắt chước Thời Tây kéo lê túi sách xuống cầu thang. Bọn họ đi ra khỏi dãy phòng học tối tăm, ánh mặt trời ở trên đỉnh đầu. Quả Tri nghênh mặt lên nhìn ánh mặt trời, nheo mắt lại, khóe miệng cong lên mang theo hạnh phúc: "Rốt cục cũng gần tốt nghiệp rồi!"

Thời Tây tránh khỏi ánh mặt trời, đối với chuyện tốt nghiệp hắn cũng không có cảm xúc gì. Người nào rồi cũng sẽ trải qua việc đến trường, học hành, tốt nghiệp, lại học hành, lại tốt nghiệp, sau đó đi làm, sau đó sống cuộc sống của riêng mình.

Bọn họ tách ra ở dưới nhà trọ. Quả Tri còn muốn nói điều gì đó nhưng Thời Tây đã rời đi. Thôi Thừa Long đã thu dọn đồ đạc ở phòng trò xong. Ba mẹ hắn lát nữa sẽ tới rướt hắn, thuận đường nên cũng đưa Quả Tri về nhà cậu luôn.

Quả Tri thẩn thờ nhìn cổng trường, Thôi Thừa Long đứng ở bên cạnh cậu: "Cậu không nỡ rời xa cái trường tàn tạ này sao?"

"Tớ thật không nỡ rời xa ngôi trường này, nhưng tớ còn có một thứ không nỡ rời xa hơn."

"Cái gì?" Thôi Thừa Long cũng chỉ là tùy tiện hỏi một chút.

"Nam sinh!" Đáp án này của Quả Tri thiếu chút nữa hù dọa Thôi Thừa Long tiểu trong quần. Hắn trợn to hai mắt nhìn Quả Tri: "Cậu, cậu mới nói cái gì?"

"Tớ nói giữa trường học và nam sinh, tớ không nỡ rời xa nam sinh hơn." Quả Tri lập lại lần nữa.

"Quả Tri, cậu có nghĩ tới ý nghĩa của những lời này hay không?"

"Không có!" Quả Tri thành thật trả lời .

"Vậy thì không nên tùy tiện nói ra! Thật may là tớ hiểu rõ tính cách của cậu. Sau này ở bên ngoài cũng đừng nói những lời khiến cho người ta hiểu lầm như vậy, nếu không cậu sẽ bị những người khác nhìn với ánh mắt kỳ quái."

"Tại sao?"

Xe của ba mẹ Thôi Thừa Long ba mẹ tới, hắn nhẹ giọng nói: "Không tại sao hết, thế giới này có rất nhiều chuyện không thể giải thích được. Thật đó, Quả Tri. Tính tình như cậu sau này sẽ dễ dàng bị người khác làm tổn thương. Làm bạn cùng phòng ba năm, tớ cho cậu biện pháp để giải quyết, mau tìm người bảo vệ cậu đi."

"Nhưng tớ không cần người khác bảo vệ, tớ muốn bảo vệ người khác."

Thôi Thừa Long mắt lé quan sát Quả Tri: "Cậu, muốn bảo vệ người khác?"

"Ánh mắt này của cậu là sao? Xem thường tớ à?"

Ba của Thôi Thừa Long mở cửa xe ra: "Mau để đồ lên xe đi. Quả Tri, đã lâu không gặp con!"

Quả Tri rất có lễ phép: "Dạ, con chào bác."

Ba mẹ Thôi Thừa Long đưa Quả Tri về nhà. Quả Vân đã ở dưới lầu chờ đợi. Quả Vân và ông Thôi bắt tay nhau chào hỏi, sau đó Quả Vân nhìn Quả Tri: "Có nói cám ơn với bác chưa đây?"

"Có mà, có mà. Quả Tri là một đứa trẻ lễ phép, lại được anh đây giáo dục tốt như vậy. Con trai nhà tôi thì không nghe lời tôi chút nào."

Được khen như vậy, trên mặt Quả Vân khó nén được kiêu ngạo, nhưng như cũ khoát khoát tay: "Cần dạy dỗ chúng nghiêm khắc hơn, mấy đứa trẻ bây giờ không thể nuông chiều được." Hai người vui vẻ trò chuyện trận tử mới nói lời tạm biệt. Quả Tri đem đồ vào nhà, trong lòng luôn cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó, nhìn hành lý, đột nhiên nói: "Ba ơi, con phải đến trường bây giờ, con bỏ quên đồ quan trọng trong đó rồi."

"Chẳng phải ba đã nhắc nhở con rồi sao? Làm việc cũng phải tỉ mỉ. Mấy ngày nữa là thi tốt nghiệp trung học rồi, con mà quên trước quên sao, thi không đậu đại học, xem ba dạy dỗ con như thế nào. Con không mất mặt nhưng ba thì có." Quả Vân lại bắt đầu nghiêm túc dạy dỗ Quả Tri. Quả Tri chẳng qua là ngoan ngoãn đứng gật đầu, sau đó Quả Vân khoát tay: "Mau đi đi, trên đường coi chừng một chút."

"Dạ vâng ạ!"

Quả Tri trở về trường học, thứ gì mà quan trọng đến như vậy?" Ai đã khiến cậu có thể chấp nhận bị ba mắng một trận, có thể bất kể mệt nhọc ngồi xe buýt trở lại? Dĩ nhiên, chính là Thời Tây.

Cậu đi taxi tới trước chỗ Thời Tây ở, lo lắng hắn đã đi rồi, nhẹ nhàng gõ cửa: "Thời Tây, cậu ở đâu?"

Quả Tri không biết Thời Tây có thi lên đại học hay không, cậu thậm chí không biết Thời Tây có tham gia thi tốt nghiệp trung học hay không. Thời Tây sẽ không quan tâm đến bằng tốt nghiệp, nếu như vậy chẳng lẽ hắn đã rời khỏi đây rồi sao?

Cậu rốt cục dùng sức gõ cửa: "Thời Tây, Thời Tây, Thời Tây!"

Bên trong không có ai trả lời, Quả Tri nhớ tới phim ảnh. Trong phim, có người chỉ cần nghiêng người một cái, dùng sức một chút là có thể tông cửa xông vào. Cậu cũng học theo phim ảnh, lui về phía sau hai bước, dùng sức đập vào cửa. Kết quả cửa không có mở ra, cánh tay Quả Tri đau đến tê dại. Cậu vặn chặt mi, sờ cánh tay một cái.

"Cậu định làm chuyện ngu xuẩn gì nữa đây." Giọng nói của Thời Tây từ phía sau truyền tới. Quả Tri kinh ngạc quay đầu lại, thấy phía sau là Thời Tây. Cánh tay của cậu liền giảm bớt đau đớn, tim của cậu trở về vị trí chính xác trong thân thể: "Thời Tây!" Giọng nói của cậu rõ ràng, đầy cao hứng.

Thời Tây mở cửa, Quả Tri đi vào nhà, phát hiện bên trong nhà cũng không dọn dẹp: "Cậu không cần về nhà sao?"

"Không cần thiết, ở nơi nào cũng vậy thôi!"

"Vậu ba mẹ cậu sẽ rất lo lắng đó!"

Thời Tây mở laptop lên, vẻ mặt của hắn không biểu cảm: "Bọn họ không có ở đây."

Quả Tri nhìn chăm chú vào phía sau của Thời Tây. Cậu không có suy gì, cậu không biết tại sao lại làm như vậy nhưng cậu thật muốn làm như vậy. Cậu nhào qua, nhìn đối diện về phía Thời tây, dùng sức: "Thật xin lỗi, thật xin lỗi! Tớ không nên hỏi, tớ không biết ba mẹ cậu đã chết."

Thời Tây cắn răng đẩy Quả Tri đang áy náy ra: "Lão tử nói bọn họ không có ở đây chứ không phải nói là bọn họ không còn trên đời."

Lúc này đến phiên Quả Tri quẫn bách, giống như một đứa trẻ làm chuyện sai lầm, ngượng ngùng nắm lấy vạt áo của mình: "Tớ, tớ." Cậu bị đau lòng che mất, đột nhiên nhào lên trên giường của Thời Tây: "Tớ lại nói như vậy, tớ thật đáng chết!" Chuyện này, có phải nghiêm trọng hóa vấn đề rồi không?

Thời Tây nhìn Quả Tri nằm ở trên giường: "Cậu đến đây chính là muốn để cho tôi thấy cậu thật là ngu ngốc?"

"Đúng rồi!" Quả Tri ngồi dậy: "Tớ muốn có số điện thoại di động của cậu."

"Không cần thiết!"

Quả Tri lại nằm giường, để lại cho Thời Tây một cái ót, mặt chôn ở trong chăn phát ra giọng buồn buồn : "Mới vừa rồi chắc tớ đã làm cậu giận rồi, cho nên cậu không muốn cho tớ số điện thoại. Nhưng cũng không phải là tớ cố ý." Lời này nghe có vẻ như đang oán giận Thời Tây.

W.e.b.T.r.u.y.e.n.O.n.l.i.n.e.c.o.m
"Không có số điện thoại di động!"

"Gạt người, muốn cự tuyệt cũng nên tìm một lý do chính đáng chứ!" Quả Tri không tin .

" Quả Tri, bây giờ tôi muốn đánh cậu."

"Không cho số điện thoại di động coi như xong, còn muốn đánh tớ, cậu không phải là người!" Quả Tri nói lớn, mới vừa rồi còn được khen rất lễ phép, bây giờ đang trên giường Thời Tây ăn vạ. Quả Vân nhiều năm dạy dỗ Quả Tri nghiêm khắc như vậy có phải là thất bại rồi không?

"Lần trước tớ rõ ràng thấy cậu lấy điện thoại di động đọc truyện!"

"Tôi nói tôi không có số điện thoại di động chứ không phải nói là không có điện thoại di động."

"Gì chứ? Vậy nếu có ai muốn tìm cậu thì phải làm sao?"

"Sẽ không ai tìm tôi." Những lời này Thời Tây dễ dàng nói ra khỏi miệng như thế, Quả Tri từ trên giường ngồi dậy: "Nhưng bây giờ, tớ sẽ tìm cậu."

"Tôi không cần người ngoài!"

"Nhưng tớ không phải là người ngoài, tớ là Quả Tri." Quả Tri đứng lên, cậu đi tới bên cửa sổ, kéo màn cửa sổ ra, ánh mặt trời chiếu vào nửa căn phòng, rồi chiếu đến một góc chất đầy DVD và sách. Ở dưới ánh mặt trời hiện ra ấm áp, Quả Tri nhìn ngoài cửa sổ: "Thật ra thì, Thời Tây, thế giới này không có lớn lắm đâu. Hòa mình tắm nắng, đọc sách, mua những món đồ mình thích, ăn những món ăn ngon. Cậu sống vui vẻ một chút sẽ không có cái gì tổn thất đâu."

Một bài hát từ tiệm cắt tóc bên ngoài cửa sổ vang lên, nhẹ nhàng, du dương chui vào trong phòng của Thời Tây.

【Không có người yêu ở đây quấy rầy, không có người yêu ở đây ôm trong ngực, không có được đôi tay ai nắm chặt. Mong ước không thành hiện thực. Đau khổ, cũng không bằng cười cười nói nói. Cuộc sống không nên hy vọng quá nhiều, nhiều sẽ mang đến biết bao thất vọng. Đôi vai đã quá nặng nề, đã quá cô đơn. Cái gì cũng không cần, cùng nhau hát lên khúc nhạc xua tan phiền não. Trừ hơi thở ra những thứ khác không quan trọng, bây giờ hãy bỏ qua tất cả và lãng quên. Đau buồn, cái gì gọi là đau buồn, trừ nhịp tim ra không quan trọng đến điều gì. Mọi người không nên đi hâm mộ chim bay, thế giới so với ta thật lớn, tự ta sẽ thu nhỏ lại. Đem mình làm con rệp, ai cũng không đáng giá kiêu ngạo. Nhân gian tật khổ biết bao nhiêu, hoa nở hoa tàn biết bao nhiêu 】

Quả Tri đứng ở dưới ánh mặt trời nhìn Thời Tây.

Thời Tây ngồi trong bóng tối khuất ánh mặt trời đưa lưng về phía Quả Tri.

Âm nhạc bay bỏng khắp căn phòng.

Ủng hộ Webtruyenonline.com qua Momo

WebTruyenOnline - Đọc truyện onlineĐọc truyện chữtruyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệpkiếm hiệphay ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng

Nội dung trên Webtruyenonline.com (WTO) được mọi người trong cộng đồng đóng góp. Ban Quản Trị WTO không chịu trách nhiệm về nội dung được đăng tải. Các đường dẫn từ WTO tới trang web thứ ba không đồng nghĩa là được sự chấp thuận của Ban Quản Trị WTO. Các vấn đề bản quyền vui lòng liên hệ TẠI ĐÂY

© 2015 WebTruyenOnline.com
DMCA.com Protection Status