Lạc Ca

Discussion in 'Góc tâm sự' started by Đỗ Yên Hoa, Mar 3, 2018.

  1. Đỗ Yên Hoa

    Đỗ Yên Hoa New Member

    Tự truyện Lạc Ca



    Trời mưa, nên chẳng muốn ra khỏi nhà cũng chẳng muốn làm gì, chỉ thích ngồi trước cửa kính, thêm một tách cafe mặc mưa ra sức tạt lên tấm kính trước mặt “mỗi lần em khóc, mặt em lấm lem, nhìn xấu lắm”… Không hiểu sao đầu óc lại bắt đầu quay vòng vòng, không khiến suy nghĩ, bộ não cũng tự suy nghĩ, vang vọng đâu đó tiếng trẻ con trêu chọc, hát thành bài đồng ca “cô dâu Yên yên thích Lạc Ca Ca, Cô Dâu Yên Hoa đang bên Đậu Phộng, Đậu Phộng tròn, Đậu Phộng mâp, Đậu Phộng đen thùi lùi”…

    À, mưa lại cuốn về cho tôi bao nhiêu kí ức, có đôi lúc thấy rất là mơ hồ. Chả là, tôi có người bạn con của nhà trong xóm tên Lạc Ca (vì nhà trồng nhiều lạc nên đặt tên con là Lạc thêm chữ Ca với nghĩa dù nghèo nhưng vẫn có thể lạc quan, vui vẻ như một bài ca - nhưng tôi lại thấy gọi tên Lạc Ca cứ thấy giống như tên của người Trung Quốc, nghe từ lúc sinh ra đến giờ vẫn chẳng thấy quen)

    Tôi hay cùng Lạc Ca với một đám bạn trong làng lên con đê thả diều, chơi trò đám cưới, đương nhiên tôi luôn giành làm cô dâu mà cũng không có ai giành với tôi làm gì, chắc tại biết trước kết quả rồi. Cũng bởi nhỏ đến lớn vẫn luôn tự tin mình dễ thương, xinh đẹp bởi sở hữu làn da trắng bóc lại suốt ngày nhí nhảnh tươi cười. Tôi luôn chọn Lạc Ca làm chú rể. Một đám trẻ thường chọc “cô dâu Yên Hoa Thích Lạc Ca Ca, Cô Dâu Yên Hoa đang bên Đậu Phộng, Đậu Phộng tròn, Đậu Phộng mâp, Đậu Phộng đen thùi lùi” thế là tên Lạc Ca bị gọi thành Đậu phộng Ca, bị họ chọc, Lạc Ca còn cười bảo “đậu phộng cũng được, càng nghe càng hay, càng nghe càng thấy chí khí ngất trời”.

    À, Lạc Ca của tôi không tròn, không mập đâu nhé, chỉ là rất đen, chẳng bù cho da trắng bóc của tôi. Mỗi lần anh cười là hàm răng trắng đều như bắp vô cùng nổi bật, cộng đôi mắt biết cười, bằng trong tâm tôi Lạc Ca đẹp trai nhất (chắc chỉ mình tôi thấy vậy thôi).

    Lạc Ca học giỏi lắm, viết chữ còn rất đẹp, lúc nhỏ còn cầm tay luyện chữ cho tôi, có lẽ vậy mà chữ tôi nhìn giống chữ Lạc Ca lắm. Lạc Ca còn là anh hùng của tôi nữa, còn nhớ có lần tôi bị bạn bè bắt nạt, Lạc ca đánh nhau với bọn chúng, mặt mày sưng vù mà còn nói “em không cần lo có ai bắt nạt, anh bảo vệ em mãi mãi, bảo vệ đến khi nào em không cần nữa mới thôi” mà cũng nhờ vậy từ đó không ai dám bắt nạt tôi nữa.

    Lúc nhỏ, chúng tôi còn hay ra bờ sông chơi nữa, có lần tôi bị ngã xuống nước (chắc cả làng này chỉ có mình tôi không biết bơi) tôi hoảng loạn lắm, vùng vẫy tùm lum, bị sặc nước, nước vô mũi, xông lên đau cả đầu, làm tôi không thể thở được. Nhưng tôi không sợ, bởi biết có Lạc Ca , có anh ấy tôi chẳng sợ gì hết. Lạc Ca kéo tôi lên, thấy mặt tôi tái mét, thế là cái mặt đen thui của lạc ca cũng tái đi, tôi đoán còn tái hơn mặt của tôi lúc đó ấy chứ. Sau lần đó, Lạc Ca tập cho tôi bơi, thế là tôi biết bơi. Thời đó, quanh bờ sông có rất nhiều cỏ lau. Lạc Ca lại khéo tay thường lấy bông lau kết thành vòng tròn gắn thêm mấy bông hoa dại, đội lên đầu tôi, có lần còn nói “nhìn em như công chúa vậy” tôi hỏi “công chúa là gì” anh nói “ anh cũng không biết, nhưng mẹ anh nói, ngày xưa công chúa là người đẹp nhất thiên hạ” rồi bọn tôi chơi còn hay lên cả rừng chơi nữa, thường nằm dưới tán cây ngủ, trưa hè - rất mát. Lạc Ca biết thổi cả lá rừng và thổi hay như tiếng sáo, còn hay tìm quả dại cho tôi ăn, quả rừng mà ngon lắm. Tháng 6 sim chín rất nhiều, tôi với Lạc Ca hay hái sim bọc trong áo, mang ra chợ đổi lấy tò he. Hì, còn nhớ lần khoảng mười mấy tuổi gì đó, cái lúc mà đôi lứa đã biết suy nghĩ chuyện yêu đương, (nhưng tôi thì còn chưa suy nghĩ nhiều, tính cách còn nhí nhảnh lắm) . Tôi đùa giỡn với Lạc ca, thơm vào má anh một cái với, Lạc Ca đỏ mặt, không hiểu sao tôi cũng đỏ mặt, lần đâu tiên tôi biết đỏ mặt và cũng là lần cuối cùng tôi thơm vào má anh như vậy. Thời đó, tôi nhỏ con lắm, trái với làn da đi nắng hoài không đen, thì thân hình ốm yếu kinh khủng, có ăn hoài cũng không mập, may là khuôn mặt có chút thịt, rồi tôi nghe Lạc Ca bảo “đợi em lớn thêm chút, anh cưới em về, nuôi thật mập mạp, chứ để ba mẹ em nuôi gầy quá” tôi chớp chớp mắt chẳng trả lời, nhưng trong đầu óc tôi đã vô thức mặc định - Lạc Ca là chồng tôi, tuy nhà Lạc Ca hơi nghèo, mà mặc kệ, cũng là cả đời này, không phải lo không có người nuôi. Nhưng cho đến tận bây giờ, cũng trải qua mấy năm rồi, tôi vẫn không hiểu, tôi đối với Lạc Ca rốt cuộc có phải là tình yêu hay không…

    Rồi một hôm, gió thổi rất mạnh tạt cỏ dạt về một phía, nghe tiếng sóng biển rầm rì mạnh hơn mọi hôm, tiếng sao diều vẫn trầm trầm đâu đây ca lên khúc hát. Tôi ước gì, quê hương tôi dừng lại mãi khoảng thời gian đó, dừng mãi,… nhưng bão đến, không giống mọi năm, bão năm đó rất lớn, gió thổi như cuốn đi mọi thứ, còn gây ra sạc lở, mưa cứ thế cả ngày liên tục, nước mênh mông, tôn trên mái nhà tôi bay mất, mưa dội vào nhà, cả gia đình ôm nhau lánh vào một góc khuất phục hoàn toàn trước thiên nhiên, lúc đó tôi rất muốn sang nhà tìm Lạc Ca nhưng mưa lớn, ba cản tôi ra ngoài. Với lại mẹ tôi đang bệnh, tôi với ở lại cùng ba chăm nom mẹ, ba còn nghĩ quẩn sợ mẹ không qua khỏi lúc đó, làm tôi khóc cạn nước mắt. Cũng may sau đó mẹ không sao. Khi thấy mẹ đã đỡ bệnh, nước thì đã rút, nhưng còn để lại bùn sũng, tôi sang nhà tìm Lạc Ca. Cái khung cảnh trên đường sang nhà Lạc Ca, cho mãi về sau, vẫn thường hiện lên trong giấc mơ của tôi. Lợn, Gà… chết dưới lớp bùn, cây cối gãy cản hết cả lối đi, có nhiều cây to cũng bị gãy chẻ ra nhiều phía,.. nhà xung quanh bị lốc ngói, bay tôn hết… chân tôi bị gập dưới bùn nhấc lên nặng trịch, có lẽ đó là khung cảnh tang hoang xơ xác mà tôi từng chứng kiến. Lúc tới nhà Lạc Ca, tôi như không thể tin vào mắt mình, nhà Lạc Ca vốn nhỏ, bị một cây to bật gốc đè sụp hoàn toàn, tôi nhìn qua một bên, cha mẹ Lạc Ca đang ôm hai đứa con nhỏ khóc,… Lạc Ca đâu, Lạc Ca đâu rồi, sao chỉ có hai đứa nhỏ, đầu óc tôi bắt đầu hoảng loạn… trở nên trống rỗng mơ hồ, chỉ nghe ai đó nói với tôi, Lạc Ca lao xuống sông lúc đang bão để cứu người, cứu được người, nhưng Lạc Ca lại bị nước cuốn mất tích. Vô lí, đó là điều vô lí nhất mà tôi từng nghe, tại sao cứu được người nhưng Lạc ca lại mất tích chứ. A là mất tích, chỉ là mất tích thôi mà, Lạc Ca sẽ vẫn còn sống… không phải trong phim vẫn thường thế sao? Lạc Ca không chết được đâu, vì anh còn đợi tôi lớn lên một chút , anh cưới tôi về, nuôi cho thật mập mạp,chứ không thể để tôi gầy gò như thế này. Lạc ca còn hứa sẽ bảo vệ tôi, Lạc Ca bên tôi, thì không có ai dám bắt nạt tôi cả, nhỏ đến lớn Lạc Ca nói nhiều lắm, hứa nhiều lắm, Lạc Ca không thất hứa đâu, nhỏ tới lớn Lạc ca chẳng thất hứa bao giờ,… Tôi đi tìm Lạc Ca, tìm khắp nơi, Chỉ mất tích thôi mà, tìm sẽ thấy, biết đâu anh đang ở bờ sông hái bông hoa thắt vòng cho tôi, hay biết đâu anh chỉ lên rừng kiếm chút củi mà quên bảo mọi người biết, biết đâu anh biết tôi hay lo, nên hù tôi một trận làm tôi khóc để ngồi dỗ tôi… không tìm thấy, lần đầu tiên tôi bất lực đến vậy, không phải anh cứu người ở sông sao, nước không dữ dội nữa mà sao không trả anh về… kia rồi, họ mang anh về rồi, họ đang ở dưới khúc sông , mà sao anh nằm im lìm vậy, không phải đâu… Lạc ca không lừa tôi đâu… “cô dâu Yên Hoa Thích Lạc Ca Ca, Cô Dâu Yên Hoa đang bên Đậu Phộng, Đậu Phộng tròn, Đậu Phộng mâp, Đậu Phộng đen thùi lùi” “đợi em lớn thêm chút, anh cưới em về, nuôi thật mập mạp, chứ để ba mẹ em nuôi gầy quá”… Lạc ca nằm im dưới chiếu, tay lạnh ngắt, tôi ôm anh rất chặt, anh chỉ bị lạnh thôi mà, tôi sưởi ấm cho anh, anh cảm động sẽ tỉnh lại mà,… Ai cũng khóc, tại sao ai cũng khóc , tôi không khóc, tôi khóc làm gì, anh có chết đâu, Lạc ca từng bảo “mỗi lần em khóc, mặt lem luốc nhìn xấu lắm” họ cứ gỡ tôi khỏi người Lạc ca, tại sao chứ, tôi phải ôm anh thật chặt, không để họ mang anh đi, tôi không buông tay được, tôi phải bảo bệ anh, bảo vệ Lạc Ca của tôi…

    Khi tôi tỉnh dậy, thân thể nặng nề, tôi như không còn đủ sức nhấc nổi mình lên, thấy ba mẹ ngồi bên cạnh khóc cứ khóc, an ủi gì đó, mà đầu óc tôi cứ mù mờ chỉ biết ba mẹ nói, mà như không nghe được gì cả. Mẹ đút ít cháo cho tôi ăn, đúng rồi tôi phải ăn, ăn xong rồi, sẽ có sức đi tìm anh, tìm Lạc Ca của tôi. Lúc tôi ở nhà Lạc ca thì người ta chuẩn bị mang anh đi chôn rồi, họ khiêng anh đi, nhạc đâu đó như cắt từng miếng da của tôi, làm đứt dây thần kinh của tôi, tôi ôm hòm gỗ kia, tôi cào cấu, muốn mở nắp mang anh ra khỏi đó, mọi người lôi tôi ra, giữ chặt tôi rồi tất cả vẫn diễn ra, người ta lấp anh dưới đất. tôi không khóc đâu, không phải sự thật mà, tôi lại vùng được ra, tôi cào bới đất muốn đưa anh ra khỏi đó, mẹ tôi tát tôi, tôi không đau, chỉ thấy tê tê trên má, bà ôm tôi, lúc này tôi mới quan sat mọi người xung quanh qua vai mẹ. Mẹ của Lạc Ca, tiều tụy nhiều quá, hai má hóp lại, tóc rũ rượi bạc hẳn đi, không đứng nỗi mặc chồng dìu, cha Lạc Ca vốn đã rất gầy bây giờ chỉ còn thể thấy như là một bộ xương, hai đứa nhỏ được hàng xóm bế trên tay, khóc rất lớn, không biết chúng có biết anh chúng đang nằm dưới đất kia không. Nước mắt tôi rơi, rất chậm “em không cần lo có ai bắt nạt, anh bảo vệ em mãi mãi, bảo vệ đến khi nào em không cần nữa mới thôi” .“ Nhìn em xinh như công chúa vậy”, “công chúa là gì” “anh cũng không biết, nhưng nghe mẹ anh nói, công chúa là người đẹp nhất thiên hạ” “đợi em lớn thêm chút, anh cưới em về, nuôi thật mập mạp, chứ để ba mẹ em nuôi gầy quá” “mỗi lần em khóc, mặt em lấm lem, nhìn xấu lắm”…

    Đỗ Yên Hoa
     
  2. wolf

    wolf New Member

    " cả đời, có một lần rung động, một lần quyến luyến, một lần cố chấp, là đủ rồi".
     

Share This Page